Trang

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

GIẬN HỜN 2


Em giận rồi
Nên em cứ lặng thinh
Thu chưa qua
Mà gió về rất lạnh
Vòm trời cao
Xanh trong như mắt ngọc
Công viên buồn
Xao xác lá me bay

Em giận rồi
Nghe buốt lạnh đôi tay
Trăng cuối mùa
Khuyết một phần phía ấy
Anh buồn lắm
Chắc là em cũng vậy
Đêm cuối tuần
Thương nhớ đến bâng khuâng

Nói đi em
Cho hết giận, hết hờn
Để đêm về
Tiếng lòng không khắc khoải
Để cho anh
Thấy mùa xuân trở lại
Để từng chiều
Tay đan chặt bàn tay

Tình yêu đầu
Đẹp như giọt sương mai
Trong nắng sớm
Hòa tan vào ngọn cỏ
Như hồn anh
Tan trong em rồi đó.
Em đừng buồn,
        Đừng giận nữa.
                          Nghe em!...

MƯA RỪNG CHIỀU 12 / 2015



Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

BÀI THƠ TÌNH SỐ 101



        KÝ ỨC NGÀY 20_11

Cũng chớm già. Thầy cô chẳng còn ai
Ngày hiến chương ta chỉ còn nỗi nhớ
Khi vật chất đủ đầy ta nghĩ tới
Ngày xa xưa đâu trở lại bao giờ
Mắt rưng rưng ôm kỷ niệm vào lòng
Chỉ biết nhớ. Ôi!.. sao mà rất nhớ
Những ngày ấy đất nước còn gian khổ
Thày và trò cùng vượt những khó khăn
Hai cái quần ta mài đũng ba năm
Ngày hiến chương vẫn trang nghiêm, trọng đại
Tặng thày cô hoa ngoài vườn góp lại
Tình thày cô 
Còn mãi đến bây giờ!...


MƯA RỪNG CHIỀU 19 /11/ 2015


MƯA RỪNG CHIỀU CHÚC TẤT CẢ CÁC THÀY CÔ GIÁO TRONG LÀNG G LUÔN DỒI DÀO SỨC KHỎE, BÌNH AN & HẠNH PHÚC...

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

TIỄN BIỆT


TIỄN BIỆT

Nắng chiều vàng nhạt sân ga
Một người đưa tiễn đi xa một người
Em đi về phía cuối trời
Để người ở lại một trời nhớ mong
Chia tay lòng xót xa lòng
Con tàu lặng lẽ khuất trong ngút ngàn
Sân ga chìm dưới nắng vàng
Buồn như chiếc lá cuốn trong gió chiều.
Đường về một kẻ cô liêu
Hàng thông bóng ngã xuống chiều biệt ly

MƯA RỪNG CHIỀU 11/2015

Từ ngày chơi blog lâu lâu làm 1 bài thơ và Đây đã là bài thơ thứ 100 của MRC  sáng tác & đăng trên blog này... 
MRC cũng chẳng biết thơ mình hay hay dở. Chính Tác giả cũng không biết được thơ mình chất lượng đến đâu... nhưng cũng là phần MRC đóng góp & góp vui với bà con làng G thêm phần sôi động....
Tóm lại : VUI LÀ CHÍNH...
MRC RẤT MONG ĐƯỢC SỰ GÓP Ý & NHẬN XÉT CỦA MỌI NGƯỜI...
.

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

ĐÔI ĐŨA LỆCH PHẦN I



PHẦN I :  CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI YÊU CŨ

                               Đũa lệch thì cũng có đôi
Còn hơn một chiếc cả đời mốc meo 

Ngày cuối tuần khi thành phố lên đènThao ăn mặc gọn gàng với chiếc áo sơ mi trắng bỏ trong quần lau vội đôi giày lính đã xỏ vào chân chàng vội vàng phóng xe đến đón người yêu đi chơi
Năm nay chàng đã bước vào tuổi 33 cái tuổi không còn trẻ cho yêu đương mà thay vào đó là sự già dặn trong từng suy nghĩ và lời nói. Thao sợ và rất sợ cái điều đó của mình vì đã qua rồi thời náo nhiệt, vô tư và nông nổi
Thao sợ mình không còn vô tư để thích nghi với những cô gái đang yêu!...
Chàng ghé vào quán ăn mua 1 hộp bún chả Hà nội món ăn mà nàng thích ăn. Mà cũng lạ một người con gái miền nam lại thích bún chả Hà nội. Món này chàng là người sinh ra ở Hà nội cũng không hảo lắm. Xong xuôi chàng phóng thẳng đến cổng trường đại học ngoại ngữ đứng chờ nàng.
Trường tan Thao đứng lên hè tìm Hồng trong đám đông, nàng giơ tay vẫy vẫy rồi đi về phía Thao
Hồng nói : anh hôm nay cũng đến đón em à
Không : Anh đến đón người yêu.
Cái mặt của nàng xị xuống hờn rỗi nói: anh đứng đó đón nhé em về!...
Thao kéo Hồng lại: Ơ hay… Anh đón em mà.
Ai biết… Hồng trả lời
Nè em… Anh đến rủ em đi Thanh đa uống café anh có mua đồ ăn cho em để hối lộ nè mong em không từ chối.
Em nói với anh hôm trước là hôm nay em thi không biết giờ nào về mà
Anh biết nhưng cứ đến đợi cùng lắm là trễ một tiếng chứ mấy!.
Nàng mỉm cười không giấu được nét mặt rạng rỡ nàng nói: thôi mình ra bờ sông thanh đa cho mát
Vừa tới nơi thì trời đổ mưa ngồi trong chòi lá nhìn ra dòng sông tối đen chàng nói ; Mùa này mưa ngâu, chiều nào cũng mưa buồn thật nên người xưa có ai đó ngồi ngắm mưa mới viết nên câu chuyện Ngưu lang Chức nữ buồn như vậy.
Hồng nói: Anh có bao nhiêu nàng Chức nữ rồi?.
Thao im lặng không nói gì, chàng nhìn ra dòng sông xa vắng chỉ có tiếng mưa rào rào như tiếng nhạc buồn vô tận!...
Hồng vừa ăn vừa liếc qua Thao nói: anh có người yêu chưa?...
Có đang bên anh đây nè
Không em hỏi trước em và giờ này còn người nào khác cơ?...
Thao cười nói: em ơi… năm nay anh 33 tuổi rồi nếu em quen anh mà trước kia anh chưa có một ai yêu hoặc chưa có yêu ai thì chắc chắn anh có vấn đề rồi, không hâm hâm cũng tưng tửng…
Hồng cười thành tiếng rồi nói : ý em là Anh yêu đến em là người thứ mấy?...
Anh muốn em sẽ là người cuối chót… xưa nay anh toàn bị người ta chê dở lại nghèo rồi bỏ anh thôi.  Anh hy vọng em ngoại lệ.
Thế anh có bỏ ai không?
Anh không có cơ hội bỏ người ta em ạ.
- Hiện nay Anh chỉ có một mình em thôi em yên tâm đi
Nói thật, anh nghèo lắm lại là con cả phải gánh vác giang sơn nên dù yêu em bao nhiêu anh cũng sẵn sàng chấp nhận điều mà em bỏ anh như những người con gái trước bỏ anh ra đi…
- Sao anh mất niềm tin thế!…
- Thao buồn rầu đáp: anh không tự ti sao được hoàn cảnh anh là vậy và đã sảy ra những chuyện như vậy
-         Mấy hôm trước Em và Én lên nhà anh chơi anh không có nhà em giới thiệu là bạn cùng cơ quan với anh.
-          Én nó nói với bà rằng nghe anh kể nhiều về người yêu. Nó muốn được xem ảnh bồ anh thế là Mẹ anh mang cuốn album ra cho em xem hết. Bà chỉ cô nào bỏ anh. Cô nào Mẹ anh thích và cô nào Mẹ anh không thích…
-         Có một cô dáng cao cao xinh xắn chụp chung với anh hình nhiều nơi nhất chắc là anh yêu người ấy lắm.  Anh kể về người ấy đi
-         Thao không nói gì mà nhìn Hồng rồi buông tiếng thở dài…
-         Nếu Anh không muốn kể thì thôi vậy…. Hồng nói
-         Anh thì không giấu em nhưng anh ngại.
-         Hồng nói: anh ngại gì em muốn biết rõ ràng chuyện đó
-         Ừ thì anh sợ em nghe xong rõ ràng chuyện đó em cũng lại bỏ anh thôi.
-          Mà thôi được anh chấp nhận vác dùi đục đi hỏi vợ để kể cho em nghe. Chuyện riêng tư của anh để khi Em nghe xong em sẽ hiểu hết tính chất & hoàn cảnh của anh rồi em quyết định thế nào anh cũng chấp nhận!...
-         Và kể cho em nghe xong anh cũng sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn…
-         À mà cái Én đi với em nó có nói gì không
-         Nó nói xấu anh nhiều lắm chê anh đủ điều nó nói anh bồ bịch lăng nhăng còn nói em với anh đi với nhau như - ĐÔI ĐŨA LỆCH…
-         Nó lại xúi em bỏ anh chứ gì…
-         Sao anh biết hay vậy?…
-         Vì nó cũng xúi anh bỏ em và nói xấu em
-          Èo o…oooo… Nó nói sao?…
-         Giống như nó nói với em thôi
-         Anh nghĩ sao? ….
-         Thì anh nói với nó
Đũa lệch thì cũng có đôi
Còn hơn một chiếc cả đời mốc meo
-         Cô bé này sống cao ngạo và thực dụng, câu nói đó luôn trong đầu, ai nó cũng chê không cẩn thận rồi ế chỏng vó lên cho xem…
- Ừ thôi anh kể chuyện người yêu anh đi…
Em nghe xong không hối hận đó nha!...


                                 *
                           *          *

Một ngày chiều cuối năm khí hậu thất thường khi hoàng hôn mờ nhạt rồi nắng tắt dần nhường chỗ lại cho màn đêm. Thời tiết của buổi trưa nóng gay gắt là thế giờ bỗng se se lạnh. Trên đường phố Sài gòn dòng người chen chúc ngược xuôi tất cả như hối hả về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn Thao thì lại tất tả đi làm thêm. Chàng đóng vai một sinh viên ra trường nhưng chưa có việc làm để xin làm bồi bàn cho một quán cà phê lớn ở trung tâm quận 1 với mười ngàn đồng tiền công một đêm. Công việc bắt đầu từ 6h tối đến khuya có thể 11h có thể là 12h chỉ khi khách về hết mới được nghỉ. Hôm xin việc chủ quán tin ngay chàng là sinh viên vì với dáng gầy gầy trắng trẻo ấy cả đám sinh viên bồi bàn ở đó cũng tin là vậy
Đang đi chàng bỗng thấy trong người khó chịu, hoa mắt và lặng dần đi. Biết là tụt huyết áp chàng vội tấp vào lề đường ngồi bệt xuống lấy chai nước uống một hơi rồi móc túi lấy lọ dầu gió nâu nhỏ 1 giọt vào lưỡi nuốt vào bụng và dùng bàn tay đặt lên ngực day day tự sơ cứu cho người nóng lên. Khi đôi mắt bắt đầu tối lại thì cũng là bắt đầu sáng lên trở lại bình thường. Đây không phải lần đầu như vậy, chàng rất hiểu bệnh của mình và phương pháp sơ cứu tự chế của mình đã giúp chàng rất nhiều lần tránh được ngất xỉu giữa đường…
Đã hơn 1 năm nay chàng bị như vậy và thường xuyên  mỗi khi thời tiết thay đổi đang nắng chuyển mưa và đang nóng sang lạnh
Bố mất được hơn 3 năm từ đó gia đình cũng khó khăn hơn nhà chàng ở long thành chỉ còn mấy sào đất trồng củ mỳ và với 3 sào ruộng  cấy lúa.  Vì gần 1 mẫu đất trồng lúa nằm trong diện nhà nước giải tỏa mở khu công nghiệp tiền đền bù xây được một căn nhà khang trang số còn lại gần 10 cây vàng Mẹ quết định mua căn nhà cấp 4 hơn 50 mét vuông ở quận 12 là để cho Thao có chỗ ở và lập nghiệp trên thành phố
Học xong lớp 12 cái Thảo em kế của Thao không chịu đi thi đại học hay trung cấp gì, nó thương Mẹ quết định ở nhà làm thuê để lo cho thằng út đang học lớp 9.  Mẹ nói thế nào nó cũng không nghe. Thao khuyên đủ điều cũng không được. Thương em thao nổi nóng quát nạt cho một trận tơi bời nó khóc chỉ nói mỗi một câu ( em đã cố gắng lắm mới học hết lớp 12 rồi …)
Bất lực chàng trở về thành phố làm việc. tâm sự với thằng Hoàng bạn thân nhất. Nghe chuyện nó đăm chiêu suy nghĩ một hồi rồi nói. Hôm nào nghỉ tao với mày về xem sao.
Ừ!... Tao nhờ mày khuyên nó chắc là nó nghe người ngoài. Thế rồi một ngày chủ nhật hai thằng về nhà chơi buổi trưa nhậu nói chuyện rất vui vẻ thằng này cũng khéo lựa lúc vui vẻ nhất nó nói xa nói gần con thảo thì im lặng và cười. khi  ngà ngà say thằng Hoàng thấy Thảo không có phản ứng gì là tích cực nó nhậu và không đả động tới cái Thảo nữa hai thằng nói chuyện công việc nó lái sang chuyện bồ bịch, nó nói
Mày năm nay 26 tuổi rồi yêu đứa nào thì chọn một đứa thôi tối ngày nhà lúc nào cũng mấy em đến bày bừa ăn nhậu chẳng được tích sự gì
-         Hiểu ý Hoàng Thao nói .Ừ thì không có tiền đưa mấy em đi chơi quán xá thì về nhà cho vui lại tiết kiệm. với lại xưa nay toàn cơm hàng cháo chợ . sáng thì hết xôi lại bánh mỳ trưa cơm đĩa tối cơm hộp ngán quá lâu lâu rủ mấy đứa về nấu ăn cho mát ruột.
-          Nghe vậy Mẹ tưởng thật nói: nhà có sẵn rồi xem đứa nào được thì cưới đi.
-         Con chưa muốn lấy vợ và cũng chưa tìm được ai hợp với mình Mẹ ạ… Thao trả lời
-         Hoàng nói đế vào …. Vậy nên tối nào mấy đứa cũng đến quậy phá vô tư
-         Nghe chữ quậy Mẹ nói: lấy vợ thì chọn đứa nào chịu khó, hiền lành. Giàu nghèo xấu đẹp gì không quan trọng, chứ đừng lấy mấy đứa ăn chơi đua đòi không ổn đâu.
-         Lúc này con Thảo nổi giận với giọng đanh đá nó nói
-         Anh thật quá đáng và bê bối em lên thấy đúng vậy thì chết với em
-         Thế rồi 1 tuần sau nó lên thật buổi trưa đón nó ở bến xe miền đông vừa vào đến nhà mở cửa ra nó nhăn mặt kêu lên trời ơi sao lôi thôi bẩn thỉu thế này
-         - Thao chống chế nói : đàn ông dễ tính mà.. rồi cười đưa nó hộp cơm rồi nói em ở nhà anh đi làm đây  trong ngăn kéo có tiền em ra chợ mua đồ ăn về nấu cơm chiều anh với thằng Hoàng nhậu mừng em lên chơi
-         Thao Và Hoàng giải thích cho thảo là ở nhà với ruộng vườn đó Mẹ lo được cho thằng út, còn trên này Anh  lo được cho thảo không thành vấn đề chỉ cần em có trí quyết tâm là được…
-         Và từ hôm đó nó chịu nghe Thao ở lại ôn thi  đúng 1 năm sau nó đậu vào trường đại học kinh tế
-         Ngày cái Thảo đậu đại học nó gọi điện thoại vào công ty báo tin sớm nhất cho anh nó. Thao nghe được tin trong điện thao cứ đứng ngây người ra chỉ nói nổi câu ờ ờ đến nỗi bà phó quản đốc hỏi chuyện gì vậy… Thao nói dạ không có gì rồi cúp máy.
-         Thao rời bàn điện thoại chạy một mạch trốn ra nhà vệ sinh khóc hu hu như một đứa trẻ!…
-         Và cũng từ đó trách nhiệm lớn lao của Thao là bằng mọi giá, mọi cách nuôi em cho bằng xong đại học. Thấm thoát cũng gần hết năm thứ 2 và cũng 2 năm rồi Thao liên tục làm việc chính bắt đầu từ 7 giờ sáng đến 4h30 và làm thêm buổi tối bắt đầu từ  6h  làm bồi bàn, kết thúc công việc là khoảng 11h 30 đêm.
-         Ngồi bên lề đường một lúc thấy ổn Thao đứng dậy đạp máy đi tiếp thì thấy chân không còn sức đưa tay trái ra bắt mạch chỉ còn 45 nhịp/ phút rất chậm chàng quyết định nghỉ làm tối nay và vào quán bún riêu ăn cho lại sức. sau đó chàng ghé vào khu nhà trọ có 3 chị em người yêu thuê để nhờ cạo gió và nằm nghỉ vì biết chắc 1 điều mình bị trúng gió sẽ cảm sốt vào đêm nay.
-         Ánh cô bạn gái vừa cạo gió vừa cằn nhằn : Anh bị trúng gió nặng quá tím đen hết cả đây này
-         Ừ trưa nay anh ăn không được chiều mới bị trúng gió
-         Anh thì chẳng bao giờ lo cho bản thân mình gì cả chỉ suốt ngày lo cho em út thôi
-         Anh không lo thì ai lo để nó thất học à.
-         Nó lớn rồi nó phải tự lo cho nó chứ, cứ thế này thì tương lai của anh sẽ ra sao
-         Thôi em à có mấy năm nó học đại học xong là ổn. Em đừng xót ruột mà nói thế làm anh buồn
-         Em nói có sai đâu sao anh không về để nó lo cho
-         Anh không muốn nó lo lắng làm ảnh hưởng đến việc học hành của nó nên anh ghé đây
-         Đấy mà anh chỉ lo cho nó chứ có bao giờ lo cho em đâu. Ánh hằn học.
-         Thôi được rồi anh đi mua thuốc rồi về nhà nằm nghỉ đây rồi chàng buồn bã ra về
 Mua 2 ngày thuốc uống ở hiệu thuốc tây do người bán tự kê toa chàng về nhà… đi được một đoạn thì tiếng máy xe nổ khục khoặc cà dịch cà tang được một khúc thì chết máy. Kiểm tra thì xe hết xăng. Chết rồi tiền cũng hết. móc bóp ra còn đúng hai nghìn đồng đã mệt thì chớ lại phải dắt cái xe mấy trăm mét đến cây xăng lúc này cảm giác như đẩy 1 cái ô tô
Ở thời điểm này giá xăng là 5.200 đ/lít chàng nói với người bán xăng
Anh ơi tôi quên tiền ở nhà anh vui lòng đổ hai ngàn đồng xăng cho tôi được không. Và người đổ xăng bấm số đổ 2000 .
về nhà Thao chui vào chăn nằm bặt đi không biết trời đất là gì
Sáng hôm sau vào cơ quan thấy mặt anh tái nhợt người lờ đờ bà phó kêu anh đi bệnh xá.. lên khám họ đưa tờ giấy giới thiệu ra bệnh viện quân y - 175
Ra bệnh viện 175 khám tổng quát xong chẳng biết bệnh tình ra sao bác sĩ kêu làm thủ tục nhập viện
Trở về cơ quan lấy giấy thông báo hành chính để nhập viện Thao không quên dặn bà phó rằng : Em nằm viện bình thường thôi chị đừng báo ai trong cơ quan họ ra thăm em ngại & phiền phức lắm, năm nay em đi lần này là thứ 2 rồi…Thao ghé về nhà lấy quần áo và ghi lại mảnh giấy cho cái Thảo. ( Anh đi công tác xa nhà khoảng 1 tuần đến 10 ngày em ở nhà tối đi ngủ sớm & chốt cửa cẩn thận nhé!... )
Rồi sang xưởng bên báo với thằng Hoàng tối rảnh thì ra bệnh viện chơi
Kết quả xét nghiệm cho ra là suy nhược cơ thể nặng cùng với viêm đa xoang hiện tại sưng amidan nên sốt có thể phải cắt amidan
Thằng Hoàng cứ 1- 2 tối rảnh là ghé thăm nó thấy 1 mình thao không ai thăm nuôi liền báo cho Ánh người yêu thao ra thăm
Tối cuối tuần ông trưởng khoa trực đêm đi ngang qua phòng thấy thao ngồi nói chuyện ông vào nói. Chú phải mua một số thuốc ngoài với mấy chai đạm chứ, cứ nằm trong tiêu chuẩn thế này thì lâu khỏi lắm và chịu khó bồi dưỡng lên. Hôm nay có người thăm nuôi rồi hả.
Dạ cám ơn bác sĩ…
Nàng rút ngăn kéo đầu giường ra thấy toa thuốc ghi 2 ngày hôm trước nàng hỏi anh uống thuốc chưa, thuốc đâu?…
- À mai anh mới mua … Thao trả lời
Mà toa thuốc ấy gần 1 triệu đồng hơn 1 tháng lương làm sao Thao mua nổi nên Thao chỉ mua ít thuốc bổ còn đạm và nước biển thì thôi còn lại chỉ uống theo tiêu chuẩn ngày 2 lần bệnh viện phát rồi nằm chờ….
Cò cưa ở bệnh viện đã 2 tuần mà không biết ngày nào bác sĩ cho ra viện thời gian nằm viện chỉ được hưởng lương cơ bản chẳng đáng là bao thằng Hoàng cho mượn được mấy trăm cũng hết  tối hôm ấy Ánh ra thăm loay hoay gần hết buổi tối Thao mới đánh liều hỏi
Ánh này em xoay sở cho anh mượn năm hay sáu trăm ngàn được không vì giờ này ở nhà cái thảo cũng hết tiền ăn rồi.
Ủa!... con thảo nó đâu mà không thấy nó thăm nuôi anh nhỉ?...
Anh giấu nó là đi công tác nên nó không biết. vả lại nó điện về nhà mẹ anh lại lo lắng anh thì chỉ bệnh sơ sơ thôi mà…
Trưa hôm sau Ánh vào bệnh viện đưa 530 ngàn và nói : em không có tiền, Em bán chỉ vàng đưa cho anh .
Ừ cám ơn em khi nào có anh gửi lại bằng vàng
Cũng từ hôm đó đến ngày ra viện là 5 ngày không thấy Ánh ra thăm thao rất buồn và cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương .
Thao cay đắng đoán được ý của nàng có lẽ 1 chỉ vàng đó là món quà nàng giành cho mình để chia tay
Mà cũng hơn 1 năm nay Thao không còn thời gian để quan tâm đến nàng nữa, nàng chịu không được cảnh cứ ngày cuối tuần và ngày lễ thì nàng lại phải ở nhà hoặc đi chơi lang thang đâu đó vì không có người yêu. Thao vì làm phục vụ quán café thì càng cuối tuần và ngày lễ, khách càng đông càng phải có mặt   
 Dù biết rằng không còn nơi nào khác để nhờ cậy nhưng Thao vẫn tự  dằn vặt mình, tại sao phải vay tiền Ánh chứ, nên giờ mới ra nông nỗi!...
Rồi chàng cũng chặc lưỡi. Nàng chia tay mình cũng phải thôi dính dzô mình Ánh sẽ khổ.  Chỉ tại cái nghèo đi đôi với hèn lỡ rồi đành phải chấp nhận thôi… Rồi thao thu xếp làm giấy ra viện
Về nhà được 2 ngày cũng là ngày ứng lương Thao vào cơ quan đến mấy đứa bạn vay mượn thằng thì một trăm thằng thì 2 trăm hẹn khi nào có thì trả đừng có đòi. Rồi Thao ra tiệm mua ngay một chỉ vàng chờ cuối tuần trả lại cho Ánh
Ngày thứ bảy thao mời Ánh ra quán cà phê. Nói chuyện ngược chuyện xuôi Thao cố gắng giải thích nàng vẫn im lặng. Rồi cuối cùng nàng nói :
Một năm nay đây là ngày thứ bảy đầu tiên em được đi chơi với anh!...
Thôi anh cứ yên tâm lo cho em anh và gia đình đi.  Anh không cần phải quan tâm đến em nữa đâu.
Tuần sau Noel anh đến đưa em đi chơi nhé!… Thao nói vớt vát…
Không, em về quê.
Ngày Noel đến chập tối thao đến phòng trọ được cô bạn nói Ánh đi chơi rồi. Thao hiểu ra vấn đề, Thao buồn bã quay về nhà, giao xe cho thảo và nói em đi đâu thì lấy xe mà đi anh ở nhà…
Cái thảo thắc mắc … Noel mà anh ở nhà à chị Ánh đâu?…
Về quê rồi. Mày đi chơi đâu thì lấy xe đi đi tao đi nhậu về khuya đấy… Thao trả lời cộc lốc.
Nói xong thao lấy xe đạp của em dắt ra ngoài và không quên dặn đi chơi về thì đừng quá 12h rưỡi là được
Bóng tối bắt đầu lan tỏa thành phố cũng lên đèn thao đạp xe chầm chậm giữa dòng người chen chúc đến chật trội.
Người thì vội vã về nhà người thì thong thả với quần áo đẹp chở nhau đi lễ nhà thờ.
Đêm Noel . Ừ!.. Noel thật đúng là 1 ngày lễ lớn chàng không biết nó quan trọng như thế nào với người công giáo nhưng nhìn mọi người chàng cũng thấy Noel làm cho con người yêu thương hơn, gắn bó hơn còn đêm nay chàng mới biết rõ nỗi cô đơn là gì!...
Chàng đạp xe mà chẳng biết đi đâu chàng bỗng gặp trạm điện thoại công cộng Thao ghé vào gọi… Alo … có phải anh Thắng không ạ…
Ừ tôi là thắng đây xin lỗi ai gọi cho tôi có việc gì không ạ
Em là Thao đây hôm nay em thấy khỏe, Anh có cần người phụ không ạ…
Thôi hôm nay anh lo được ổn rồi chú mới ra viện cứ nghỉ ngơi đi hôm nào khỏe hẳn thì đi làm anh vẫn nhường chú 1 xuất đừng lo nhé…
Dạ em cám ơn anh…
Đứng đần người ra chàng cũng chẳng biết đi đâu. Xin đi làm để giết thời gian cũng không được.
Dắt xe ra đạp tiếp vô định hướng thao bỗng nhận ra hẻm vào nhà cái Hường chàng rẽ vào
Ơ!... anh Thao sao lại tới đây hôm nay vậy?…
- Bị bồ đá chẳng biết đi đâu nên tìm người cô đơn tâm sự.
- Nhìn anh là biết bị bồ đá rồi Hường vừa cười vừa nói
- Thao hỏi… sao em biết hay vậy? …
Noel giờ này có ai không chở người yêu đi chơi chứ…
Thao im lặng vào nhà
Thao quen Hường ở chợ gần nhà cũng chỉ vì Thao đi chợ hàng ngày và rau cỏ thường là mua ở sạp của Hường. Dù Hường nhiều hơn 2- 3 tuổi gì đó nhưng ở chợ cứ anh em riết rồi thành anh em luôn
Chuyện là lần  đầu Thao đến mua mấy thứ rau củ ở sạp của Hường thao thấy cô chủ hàng rau nhanh mồm nhạy miệng thao chọc nói : chị ơi chị bán cho tôi với giá rẻ nhất có thể nếu đắt quá về con vợ tôi nó xé xác tôi ra mất…
Câu nói đó làm cô chủ và mấy người khách cười phá lên …
Cũng từ đó mỗi buổi trưa về Thao ghé sạp ấy mua rau…
Và vô tình có 1 anh lớn tuổi vợ chồng cũng bỏ nhau mới chuyển về công ty dắt Thao đi tán gái lại dắt đúng vào nhà Hường vì anh này rất mê Hường…
Từ đó lâu lâu có lương hay có thưởng anh ta lại rủ Thao đến nhà Hường nhậu…
Hường là người con gái rất nhanh nhẹn và tháo vát không biết làm sao mà bỏ chồng mang 2 đứa con từ hải phòng vào sài gòn thuê nhà mấy năm nay chỉ bán cái sạp rau quả ở chợ gần nhà Thao, một mình vẫn lo cho chúng ăn học đàng hoàng
Hường vừa le te dọn dẹp vừa nói thôi anh ở lại đây em đang làm cơm sắp xong rồi để em mua ít mồi về anh em mình nhậu, tiện thể em gọi điện cho anh họ em đến. Hôm nay sẵn em tổ chức Noel luôn lại hóa vui. Còn chuyện của anh em làm mai cho đứa em họ em nó đang học năm cuối đại học xinh lắm…
Thôi em ơi anh ngán chuyện yêu đương lắm rồi…
Rồi Hường lại le te chạy ra ngoài ngõ một loáng Hường về trong tay mang 1 bịch khoảng chục lon bia  và 2 bịch mồi vừa vào đến cổng Hường nói
Anh trai em bận còn cô em họ thì hẹn rảnh sẽ tới thôi hôm nay cho hai người gặp mặt nhé…
Hường gọi 2 đứa con gái ở trên gác xuống dọn cơm ăn xong còn học bài hai đứa xuống chào bác rồi dọn cơm Thao cũng phụ một tay bưng bê tất cả lên
Mâm cơm được dọn xuống sàn nhà hai đứa nhỏ 1 đứa 10 tuổi 1 đứa 7 tuổi mời bác rồi chúng ăn rất ngoan ngoãn…
Thao nói : hai đứa con em ngoan thế em khéo dạy dỗ thật
Hường cười nói em bận rộn suốt ngày đứa lớn chăm đứa bé nó thành quen con lớn bây giờ cũng tắm và cho em ăn đấy. hôm nay bọn trẻ thấy người ta nhộn nhịp mừng giáng sinh nó cũng háo hức noel nên em mua con gà luộc lên nước nấu miến cho chúng vui vẻ ngày giáng sinh
Hai đứa nhỏ ăn xong mẹ nó bảo hai chị em lên gác chơi và nói em không uống được bia nhưng hôm nay ráng nhấm nháp với anh 2 lon… anh cứ tự nhiên nhé…
Thao nói… Em giỏi dang và đảm đang thật. Mà em cũng vất vả quá…
Nói đến đấy Hường im lặng không nói gì cầm ly bia giơ lên Thao cụng ly rồi uống Hường uống một hơi cạn hết nửa ly bia rồi với giọng buồn buồn kể chuyện chồng con, vì sao Hường lại phải liều mình mang 2 đứa con thơ vào miền đất xa lạ không người thân thích này…

PHẦN II -    CHUYỆN CỦA HƯỜNG 

MƯA RỪNG CHIỀU _ 10 / 2015



Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

TÌNH YÊU LÀ GÌ



Mỗi người có một cuộc sống riêng. Có những niềm vui riêng và có nỗi buồn riêng. Vì không ai giống ai nên hạnh phúc hay nỗi đau của mỗi người cũng khác.  Và TÌNH YÊU cũng vậy
Nhân ngày 20/10 - ngày Phụ nữ Việt Nam.   Mưa Rừng Chiều thay lời muốn nói sáng tác bài thơ _ TÌNH YÊU LÀ GÌ _làm quà tặng chị em làng G+ ... và  CHÚC TẤT CẢ PN­_VN  LUÔN ĐẸP VÀ HẠNH PHÚC …

TÌNH YÊU LÀ GÌ

Một chiều em hỏi anh ơi
Tình yêu là gì anh nhỉ...
Nắm tay anh cười khẽ nói
Là như mình, chẳng giống ai

Em hờn con mắt nguýt dài
Anh lại trêu em đó hả
Ấy chết ý anh đâu thế
Tình yêu ai nào giống ai.

Là khi ta nghĩ về nhau
Trái tim bồi hồi thổn thức
Là buồn mỗi khi xa cách
Bên nhau ấm áp lạ thường

Là khi nỗi nhớ trào dâng
Em nhìn mây bay lãng đãng
Anh gom nhặt từng sợi nắng
Đêm về kết lại thành thơ

Mênh mông không bến không bờ
Và tình yêu không có tuổi
Là chân thành không gian dối
Khi yêu yêu chỉ một người

Tình là hạnh phúc lứa đôi
Nếu biết cùng nhau vun đắp
Tình nào chứa chan nước mắt
Là tình ích kỷ nhỏ nhen

Em đừng ví mình với ai
Ví anh với bao người khác
Với anh em là tất cả.
Anh là tất cả đời em!...

Tình là như em với anh
Sáng trong, ngọt ngào bình dị
Tình là chỉ hai đứa biết
Vì sao hai đứa yêu nhau!...

MƯA RỪNG CHIỀU _ 19 /10/2015



Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

TRÊN LỐI THU XƯA



TRÊN LỐI THU XƯA

Thu đến thu đi thành thu cũ
Người ấy bây giờ thành cố nhân
Hoàng hôn xuống núi giăng mây tím
Nhuộm lối thu xưa lá ngập đường

Lối ấy đôi ta đi đến trường
Chỉ còn xào xạc tiếng lá rơi
Con bướm đa tình đôi cánh mỏi
Hoa tím còn đâu cỏ úa rồi!...

Mỗi bước ta đi. Lạc vào hồn
Của mùa thu trước cõi đam mê
Nón trắng em nghiêng vành quai tím
Đẹp nụ cười duyên, mái tóc thề

Ta đã lạc em trên lối về
Lạc mùa thu ấy mối tình quê
Ngày xưa yêu lắm ngây thơ quá
Để lỡ tình em trong tái tê

Ta vẫn đi tìm bóng hình em
Ríu rít đường xa những chiều vàng.
Mắt em buồn lắm dòng lưu bút
Nhìn cuối trời xa mây trắng bay

Ta gọi em bằng tiếng cố nhân
Tình em còn mãi ở trong lòng
Mơ dáng ai về, đôi mắt ngọc
Trên lối thu xưa lá ngập đường

MƯA RỪNG CHIỀU _ 10 / 2015

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

GIẬN HỜN



           GIẬN HỜN

Lá không vàng thì đâu phải mùa thu
Yêu không giận là tình yêu giả tạo
Xa nhau rồi mới thấy lòng trống vắng
Giận nhau rồi mới hiểu được rằng thương

Ta ghét mình, ai bảo nhớ người dưng
Hắn đáng giận cũng thật là đáng ghét
Chẳng ga lăng lại thật thà như đếm
Giận giả vờ mà hắn có biết đâu

Ta giận rồi bỏ hắn lại đằng sau
Mà nỗi nhớ cứ chập chờn phía trước
Cái chàng ngốc hắn đúng là đáng ghét
Người khô khan chẳng biết nói mỹ miều

Giận mùa thu trên lối lá rơi nhiều
Hắn chẳng điện mấy hôm rồi chẳng tới.
Chiều cuối tuần mưa thu giăng ngập lối
Hắn đến làm lành lòng mình thấy thật vui!....

MƯA RỪNG CHIỀU _ 10 / 2015



Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

BỐ LÀ BỘ ĐỘI



BỐ LÀ BỘ ĐỘI

Bố em là bộ đội
Mũ lấp lánh sao vàng
Những lúc Bố xa nhà
Nhớ Bố mà muốn khóc!...

Sáng mùa thu tháng tám
Bố đưa em đến trường
Bố thắt chiếc khăn quàng
Trên vai em đỏ thắm

Bố hiền như chiếc lá
Ru em giấc ngủ ngoan
Trong giấc ngủ yên bình 
Em mơ làm bộ đội.

Em là ngôi sao bạc
Trên vai Bố hàng ngày
Để nhắc với Bố rằng
Con chính là Tổ Quốc!...

Bố đi trong hàng ngũ
Đoàn quân bước oai hùng
Bố canh giữ đất trời
Cho em vui đến lớp

Vai em cờ tổ quốc
Mũ Bố ngôi sao vàng
Em cố gắng học chăm
Lớn làm anh bộ đội!...

MƯA RỪNG CHIỀU _ 10 / 2015


Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

PHỐ NHỎ MƯA NGÂU




PHỐ NHỎ MƯA NGÂU

Em ơi mùa thu đến
Trời cứ hoài mưa ngâu
Con đường hoa phượng tím
Vẫn thủy chung một màu

Ngoài trời đầy mưa ngâu
Trong lòng hoài trống vắng
Nơi cuối trời xa thẳm
Có mưa không chiều này?...

Phố nhỏ chiều mưa bay
Ai chờ và ai đợi
Lấy ngón tay anh tính
Mùa thu buồn đi qua.

Anh đi tìm vần thơ
Trong mắt em chiều ấy
Anh tìm hương mái tóc
Của mùa thu xa rồi

Mưa vẫn rơi, vẫn rơi
Anh đi tìm kỷ niệm
Hỏi mây. Mây có biết
Em tôi giờ nơi đâu?...

Ai qua mối duyên đầu
Cũng một thời ấp ủ
Để rồi thương, rồi nhớ
Suốt cuộc đời mang theo!...

Thu đến rồi thu đi
Em tôi không trở lại
Chiều nay trên phố nhỏ
Mưa rơi hoài, mưa ngâu!...

MƯA RỪNG CHIỀU _  9 / 2015


Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

CHUYỆN HAI NGƯỜI TRI KỶ

Người đàn ông mạnh mẽ như một con Hổ. Nhưng khi lấy vợ rồi cũng giống như Hổ bị cột dây xích vào cổ và người đàn bà họ sẽ dắt đi đâu họ muốn...


CHUYỆN HAI NGƯỜI TRI KỶ

Bố là người gả con gái cho con
Và từ đó Bố-Con thành tri kỷ
Vui hay buồn cha con ngồi thủ thỉ
Đêm trăng vàng hai người nhậu với nhau

Bố động viên trong những lúc gian nan
Và cuộc sống hãy nhìn về phía trước
Là đàn ông khó khăn không chùn bước
Trụ cột gia đình hãy cố gắng nghe con!...

Làm đàn ông thì ai cũng giống nhau
Khi lấy vợ họ mới là phái mạnh
Phải tường trình mỗi khi đi về muộn
Lúc quen rồi lại thấy thế mà vui.

Đừng bao giờ dại dột đòi tự do
Đến lúc ấy ta không bênh con được
Những bài ca không bao giờ có nhạc
Suốt cuộc đời vợ hát ở bên tai…

Người chồng nào biết nhịn nhà sẽ yên
Bảo ban nhau cho cơm lành canh ngọt
Chỉ tình yêu mới làm nên hạnh phúc
Chuyện hai người vui vẻ nói với nhau.

MƯA RỪNG CHIỀU – 8 / 2015