Trang

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2025






                                      MỎI CHÂN RỒI

 

Ngựa ơi ta bảo ngựa này

Tao thì mỏi gối còn mày mỏi chân

Đời là lên thác xuống ghềnh

Ai thì cũng phải trèo dần lên thôi

 

Nửa đường cũng mệt mỏi rồi

Dừng chân nhìn lại, biển trời mênh mông

Cũng vì vũ trụ xoay vần

Nó xô nó đẩy. Nên gần rồi xa

 

Trăm năm trong cõi người ta

Ai trèo đến đỉnh cũng là hết hơi...

Rồi nằm một chỗ mà chơi

Đếm ngày đếm tháng chờ rơi xuống đèo...

 

           Mưa rừng chiều 08/04/2025


 

Thứ Tư, 28 tháng 2, 2024

 

YÊU NGƯỜI CHƯA GẶP


Đêm nay  quạnh hiu

Gió đông tràn về

Nhớ người em gái

Thấy mình lẻ loi

 

Hoa đào đã rụng

xuân về hay chưa?...

Yêu người chưa gặp

Lòng còn mùa thu....

 

Còn mãi mùa thu

Lúc xuân qua rồi

Tình yêu còn mãi

khi còn nhớ ai.!..

 

Nụ hôn nồng cháy

Chỉ là trong mơ

Tình yêu đẹp mãi

Chỉ là trong thơ....

 

Điệu buồn ta hát, cho ta một mình

Bài thơ ta viết, cho mình em thôi

Em mãi là em, trong ta lặng thầm

Ta vẫn là ta, yêu người đơn côi.

 

Rượu cay vừa uống

Đã say nồng nàn

Tình em trong những

Giấc mơ hoang tàn

 

Gửi người phương ấy

Tiếng ru êm đềm

Em, người tình lỡ

Người tình trong mơ

Yêu người chưa gặp

Viết vào trong thơ!....


               MRC -  02 / 2024...

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2023

YÊU NGƯỜI NHƯ THẾ ĐÓ

 

Mười năm rồi có lẻ

Quên được người hay không ?

Con thạch sùng khắc khoải

Chặc lưỡi những đêm đông

 

Cố quên lòng càng nhớ

Biết bao giờ cho xong

Hỏi người xưa có biết

Thương em nhiều lắm không!...

 

Ta yêu em nồng cháy

Đêm cứ dài mênh mông

Tiếng thạch sùng vang vọng

Giữa giấc mơ cung hằng...

 

Đêm tìm về ký ức

Lòng ta buồn mênh mang

Yêu người như thế đó

Em bây chừ ra răng ?...

 

MRC 04/ 2023

 

Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022





ĐÓN MÙA XUÂN MỚI...

TG: Phạm Cường


Ta đón mùa xuân mới
Bên biển, sóng hoà ca
Bình minh lên toả nắng
Trời đất cũng giao hoà...


Những con sóng rì rào
Mơn man bờ cát trắng
Rặng dừa xanh, xanh ngát
Trong nắng hồng ban mai


Bờ cát trắng trải dài
Biển xanh màu ngọc bích
Thuyền nhấp nhô trên sóng
Đi về hướng tương lai


Em dịu dàng bên anh
Đi trong mùa xuân mới
Tình yêu trong đôi mắt
Trên đôi môi của em


Trong nắng sớm mùa xuân
Sóng muôn trùng lấp lánh
Quê hương mình đẹp quá 
Ta đón mùa xuân sang


HÒN RƠM - 2022...( MRC.mùng 4 tết )..



Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2019

NHỚ GÌ





NHỚ GÌ


Nhớ gì?
         sao chẳng nhớ ra
Chỉ nghe như thấy
                      thiết tha trong lòng
Vào hè
       Trời nóng như nung
Sao mưa chẳng đến
                    cho lòng dịu hơn

Ve kêu
      như dỗi như hờn
Đầu sông cuối bãi
                         râm ran đất trời
Nhớ gì
       sầu thế ve ơi?...
Tìm gì trong gió,
                  đất trời mênh mông

Đường xưa
           rực cánh phương hồng
Trải dài
        ngang một cánh đồng lúa xanh
Có đàn em nhỏ
                tung tăng
Ríu ra ríu rít
               khi tan trường về

Hoa muồng
     vàng ở chân đê
Đưa chân ta bước
                 đi về sớm hôm
Một thời
          áo trắng trinh nguyên
Thương người con gái
                 chung đường cùng anh

Tháng ngày
        trộm nhớ thầm mong
Những khi hờn dỗi
                  lại buồn vu vơ
Phượng hồng
        kết lại thành thơ
Kẹp vào trang sách
                  nghe lòng xốn sang

Một ngày
                  em bước sang ngang
Trang thư còn lại
                   lỡ làng trên tay
Thế rồi
     ngày lại qua ngày
Bao lần phượng nở.
                Chẳng hay, hè về

Chiều nay
               đứng ở triền đê
Nhớ đôi mắt biếc.
                Tóc thề chiều buông
Gió lay
        rụng cánh hoa muồng
Ve kêu thổn thức,
                   Phượng buồn trên tay.!...

MƯA RỪNG CHIỀU 02/05/2019



Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

CÁI LÝ CỦA VUÔNG TRÒN






CÁI LÝ CỦA VUÔNG TRÒN


Một đời người vất vả
Cho cuộc sống vuông tròn
Là hạnh phúc con con
Ai tài làm cho được

Thời công nghệ bốn chấm
Chữ cũng công nghệ theo
Bạn ơi học chi nhiều
Chỉ Vuông tròn là đủ

Một đời ta tiến thủ
Để đời được vuông tròn
Đêm ngồi ngắm chị Hằng
Trăng tròn rồi cũng méo

Khen ai người khôn khéo
Tính cho được vuông tròn
Cuộc sống thế là xong
Sống một đời sung túc

Đời ai không hạnh phúc
Khi mẹ tròn con vuông
Ai những lúc khó khăn 
Cái  mặt không méo xệch

Khéo cho ai học rộng
Vẽ ra ô vuông tròn
Cho nhân thế băn khoăn
Đời sau tròn hay méo!...?...

MƯA RỪNG CHIỀU _  9 /2018

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

TÌNH CA MÙA XUÂN



Cuộc sống lo toan với bận rộn đến nỗi quên cả thời gian, đến hôm nay tôi vẫn không có cảm giác là sắp tết dù còn hơn chục ngày nữa
Tối nay ngồi loay hoay định làm thơ nhưng chẳng có tí cảm xúc nào buồn quá liền mở nhạc nghe và lòng bỗng chùng lại khi nghe bài hát TÌNH CA MÙA XUÂN do Anh thơ – Trọng tấn song ca nghe mà thấy lòng nao nao … Với dòng cảm xúc ấy MRC viết cảm nhận bài này cho dù lời văn có phần thô kệch ( vụ này tôi không có khiếu. thích thì cứ viết đại )
CẢM NHẬN BÀI : TÌNH CA MÙA XUÂN
của nhạc sĩ Trần Hoàn. 
Bài hát ra đời năm 1978 thời kỳ khó khăn nhất của đất nước khi phải căng mình chống giặc từ 2 mặt trận. Biên giới phía bắc đến biên giới tây nam

Mùa xuân là khởi đầu cho tuần hoàn vũ trụ, là bắt đầu cho một cái mới và một năm mới. Mùa của bắt đầu cái nắng vàng tươi xua đi những đám mây u ám, lạnh giá của mùa đông. Mùa của những cơn mưa phùn giăng giăng rất nhẹ reo xuống cho cây cối nảy lộc đâm chồi. Mùa của những mầm sống vươn lên từ lòng đất. Ai trong khoang khắc ấy cũng dễ cảm nhận được sự ngọt ngào của cuộc sống, cũng  xốn xang trong lòng làm cho những trai,gái đang yêu cũng nhớ thương, bồi hồi khi xa cách được thể hiện qua bài thơ TÌNH CA MÙA XUÂN 

Mùi hương nào rất quen
Nghe như làn môi  ấm
Nghe  đâu từ sâu thẳm
Đất chuyển mình sinh sôi

Bài thơ nhẹ nhàng dung dị nhưng lay động từ sâu thẳm lòng người một tình cảm nghe bâng khuâng và da diết cũng vì vậy trước cảnh sắc mùa xuân người chiến sĩ nơi biên thùy đã phải thốt lên rằng:
Em ơi em, mùa xuân
Đã về trên cành lá
Tiếng chim kêu ngọt quá
Cho trời xanh xanh thẳm
Nhà thơ có phải là người lính?, sao mà câu thơ mộc mạc mà đáng yêu đến vậy, lời nhắn gửi đến người yêu nơi quê nhà  gói trong
( Xuân về trên cành lá, chim kêu ngọt quá dưới bầu trời xanh thẳm ) để nhớ mùi hương quen để nghe từ sâu thẳm lòng mình một tình yêu nồng cháy….
Tình yêu đôi lứa ấy được hòa cùng đất trời tổ quốc, với thiên nhiên. Với nghĩa vụ và trách nhiệm của bản thân với quê hương đất nước

Trên chiến tuyến giết thù
Có bàn tay anh chắc

Người chiến sĩ đã nhắn nhủ và thể hiện tình cảm của mình qua câu thơ trên với niềm kiêu hãnh, tự hào với người yêu rằng hãy yên tâm và đừng lo lắng. Anh sẽ chiến đấu cho tổ quốc sẽ mãi mãi thanh bình, cho mùa xuân thắm đượm, cho cây cối mãi xanh tươi, cho tình yêu chắp cánh và như một lời hứa ( có bàn tay anh chắc )
Nhà thơ viết lên câu thơ như tự đáy lòng mình của tâm hồn người chiến sĩ. Muốn có mùa xuân đến với mọi người thì phải có bình yên của đất nước muốn có bình yên của đất nước thì người trai trẻ phải chịu gian khổ hy sinh để bảo vệ lấy nó…  
 Tình yêu trong thơ Trần Hoàn được hoàn hảo nhất khi tình yêu ấy được hòa trộn cùng tình yêu thiên nhiên, có tình yêu tổ quốc bởi vì khi đất nước có giặc xâm lăng thì không ai có được tình yêu, cỏ cây cũng bị giặc giày xéo …
Họ chia tay nhau trong vui vẻ và niềm tự hào vì họ hiểu rằng tình yêu lứa đôi gắn liền với tình yêu quê hương đất nước, nên trách nhiệm của mỗi một người là biết đặt tổ quốc lên trên bản thân
Và chúng mình yêu nhau
Bắt đầu từ độ ấy
- khi đã yêu nào ai muốn xa nhau… Nhưng họ đã tạm gác cái riêng tư cái, tình yêu nồng cháy mà tất cả mỗi con người trong cái tuổi xuân đều khao khát mà vui vẻ lên đường bảo vệ non sông cho dù tình yêu ấy mới chỉ vừa chớm nở thôi.

Và anh lại ra đi,
Vui  như ngày hội
Mùa xuân biên giới
Súng anh gác trời xa
 -Tình yêu tổ quốc và tình yêu đôi lứa luôn hòa quyện vào nhau không thể tách rời của mỗi con người
Không ai có một tình yêu hoàn mỹ khi người đó không biết yêu quê hương. Nếu tình yêu của một ai đó chỉ biết có bản thân thì tình yêu đó là ích kỷ,cũng chỉ như vầng trăng khuyết
   
 Và rồi trong rạo rực niềm vui ấy thư trả lời từ em gái hậu phương cũng rất mộc mạc chân thành gửi cho người lính trẻ nhưng trong đó ẩn chứa một tình yêu đậm sâu. Một niềm tin yêu tha thiết qua tin vui chiến thắng ấy “ Xóm vui trong mùa nắng ’’  và lời nhắn nhủ ấy cùng sự thủy chung son sắt tới người chiến sĩ càng vững tâm hơn cho nhiệm vụ của mình
Nghe không anh mùa xuân
Về cùng tin chiến thắng
Xóm vui trong mùa nắng
Như gọi đồng chính vàng
 Chiến tranh làm cho tình yêu phải xa cách làm cho hai con người ấy chỉ còn ôm ấp nỗi nhớ trong tim. nỗi nhớ ấy cứ ngày nối ngày dằng dặc như dày thêm và người con gái ấy vẫn mãi thủy chung son sắt đợi người chiến thắng trở về cho dù thời gian có bao lâu!.

Ngày anh đi cách xa
Nguôi sao được nỗi nhớ
Thương nhau dù cách trở
Giữ trọn lời tin nhau

Mùa xuân đến rồi mùa xuân lại qua đi nhưng tình yêu thì còn mải cứ nối dài bất tận  được thể hiện qua câu thơ
Mùa xuân rồi đi qua,
Cơn mưa hè hối hả
Tình ta càng thêm sâu
Như những chiếc hôn dầu
Con người trong cuộc sống có nhiều thứ quên nhưng nụ hôn đầu đời thì khó có ai quên được . Nó ngọt ngào lắm, đẹp lắm nụ hôn đó khắc sâu trong tim mỗi con người
Tác giả đã ví von mà ví von cụ thể của tình yêu ấy bằng nụ hôn ấy để người khẳng định với người rằng tình yêu đầu ấy thủy chung và bền chặt. cho dù mùa xuân đi qua hay mùa đông tới ta vẫn mãi mãi có nhau, cùng nhau vượt qua khó khan gian khổ và tình yêu ấy mãi ngọt ngào, nồng cháy như nụ hôn đầu…
Bài thơ là một bản tình ca. Thật hay như tiếng chim hót. Thật êm đềm như một dòng sông,đẹp như cánh hoa đào hoa mai chớm nở. Bài thơ nhẹ nhàng và dung dị. Đã trở thành bài ca . Mỗi độ xuân về khi ta nghe ai đó hát lòng lại bồi hồi xao xuyến!...Không thể đặt cho bài thơ ấy một cái tên khác hay hơn được vì đó là BÀI TÌNH CA MÙA XUÂN….Cho đến hôm nay đã là bất hủ

Và chúng mình yêu nhau
Bắt đầu từ độ ấy
Em đi vào xưởng máy,
Khi trời còn hơi sương

Và anh lại ra đi,
Vui  như ngày hội
Mùa xuân biên giới
Súng anh gác trời xa

                _MƯA RỪNG CHIỀU_


TÌNH CA MÙA XUÂN
T.G : Trần Hoàn

Em ơi em, mùa xuân
Đã về trên cành lá
Tiếng chim kêu ngọt quá
Cho trời xanh xanh thẳm

Mùi hương nào rất quen
Nghe như làn môi ấm
Nghe  đâu từ sâu thẳm
Đất chuyển mình sinh sôi 

Trong ánh mắt em cười
Có màu xanh khoai sắn
Trong bàn tay xinh xắn,

 Có hình dòng kênh xa

Mùa xuân về em ơi,
Cơn mưa đầu mát lạ
Mùa xuân về em ơi
Nắng mới đã bay về

Và chúng mình yêu nhau
Bắt đầu tự độ ấy
Em đi vào xưởng máy,
Khi trời còn hơi sương

Và anh lại ra đi,
Vui như ngày hội
Mùa xuân biên giới
Súng anh gác trời xa

Nghe không anh mùa xuân
Về cùng tin chiến thắng
Xóm vui trong mùa nắng
Như gọi đồng chín vàng

Ngày anh đi cách xa
Khuây sao được nỗi nhớ
Thương nhau dù cách trở
Giữ trọn lời tin nhau

Trên  chuyến tuyến giết thù
Có bàn tay anh chắc
Nơi hậu phương xa lắc,
Vững vàng bàn tay em

Mùa xuân rồi đi qua,
Cơn mưa hè hối hả
Tình ta càng thêm sâu
Như những chiếc hôn đầu

Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

GIẬN HỜN III






         GIÂN HỜN - 3

Giận hờn chi nữa em ơi
Để đôi mắt biếc héo trời vàng thu
Đêm đông lạnh trắng sương mù
Con tim anh hóa ngục tù mất thôi!.

Yêu thì cũng đã yêu rồi
Cũng đi cho đến chọn đời vì nhau
Yêu em ta bạc mái đầu
Tóc em xanh mướt như màu cỏ non

Lời thề kia. Đá chẳng mòn
Gừng cay muối mặn ta còn bên nhau
Sông kia nước chảy đi đâu
Để cho mây tím biếc chiều hoàng hôn

Heo may buốt giá từng đêm
Giận hờn chi lắm để gần mà xa
Yêu cho cái mặn cái mà
Cái hồng đôi má, cái ngà mắt nâu

Em về nắng nhuộm hoa cau
Để xanh ngan ngát vườn trầu nhà anh
Để cho những sớm bình minh
Mây mù tan hết thanh bình bên nhau



MƯA RỪNG CHIỀU_ 1/ 2018

Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

HOÀI NIỆM



Cũng ngót 1 năm rồi do công việc bận rộn cùng với việc di dời nơi ở không có mạng internet nên tạm ngưng làm thơ & sinh hoạt làng G  hôm nay trở lại góp vui cùng bà con
MRC CHÚC MỌI NGƯỜI MÙA GIÁNG SINH AN LÀNH & HẠNH PHÚC…

         HOÀI NIỆM


Thoắt cái một năm hết đến nơi
Xuân qua thu tới chẳng ngừng trôi
Hôm nay gió rét trùm vai áo
Mới biết mùa đông đã đến rồi

Hà nội hôm nay có gió mùa
Nghe đâu ngoài ấy có tuyết rơi
Em có đi đâu thì mặc kín
Cho hồng đôi má đỏ đôi môi

Em có khi nào nhớ đến tôi
Dù có quan tâm cũng xa rồi
Chẳng biết bây chừ em sao nữa
Có ốm vặt không lúc trở giời

Em ở chân mây tôi cuối trời
Lỡ hẹn nên mình chẳng thành đôi
Hồ gươm còn bóng hình ai đó
Ngồi suốt đêm đông đợi một người

MƯA RỪNG CHIỀU _ 12 _ 2017


Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ





HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ

 T/G: MƯA RỪNG CHIỀU 

Lâu lắm mới về thăm đất mẹ
Làng đổi thay nhiều lạc lối ra
Đường thôn vắng bóng đàn trâu béo
Chỉ thấy hon đa lượn vèo vèo

Cha mẹ sinh ra ở đất này
Lên rừng, xuống ruộng việc quen tay
Gái đảm đun riu và nuôi lợn
Trai tài thả lưới với băm bèo

Phố mở quê tôi thành đô thị
Cảnh cũ và người cũng đổi thay
Hoa súng chỉ còn trong tranh vẽ
Lấp ruộng, bồi ao bán sạch rồi

Tôi bỗng đi tìm người thôn Lạt
Chân chất quê mùa chiếc áo nâu
Cây đa bến  nước đồng xanh lúa
Bát ngát ao sen nghiêng cánh diều

Lên phố quê tôi bỗng rất giàu
Đền bù, vườn bán mặc sức tiêu
Không nghề chẳng nghiệp chơi sành lắm
Ai biết ngày mai đi về đâu?.

Trai gái bây giờ cũng rất âu
Ra tiệm xông hơi với gội đầu
Quần zin xé ống xăm môi, mắt
Cái nét miền quê của tôi đâu?...

Hàng quán bây giờ cũng rất đông
Nhà nhà phô trương thể hiện giàu
Gái đảm ăn hàng tay sơn móng
Trai tài xóc đĩa với đánh đề

Ừ đấy quê tôi lên phố rồi
Lòng tôi chằng biết vui hay đau
Nay xa đất mẹ buồn man mác
Hình bóng quê tôi sắp tái nghèo

       Lạt Sơn 10/02/2017


Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

TẠM BIỆT BUÔN MA THUỘT



THƯƠNG LẮM MỘT  BUÔN MÊ

 Chiều buông xuống
Tóc thề bay trên phố
Hoàng hôn rơi
Mây tím gác trên đồi
Đôi mắt biếc
Buồn vương chân trời thắm
Con chim rừng
Bay về núi xa xăm.

Chia tay em người con gái Buôn Mê
Chiều lộng gió hàng cây nghiêng góc phố
Dải nắng mờ vắt cao trên gác nhỏ
Phố lên đèn vạt nắng ngập ngừng trôi… (*)

Giọt cà phê vừa tan ở trên môi
Lòng chợt thấy cao nguyên chiều đẹp quá
Người em gái lúm đồng tiền trên má
Vừa gặp thôi, mà ngỡ tự lâu rồi

Ngày mai đây em là phía cuối trời
Những chiều buồn anh tìm mây màu tím
Hoa dạ quỳ vàng bên bờ suối tóc
Lúm đồng tiền in trên má em sâu

Mai anh về. Phố núi đổ mưa ngâu
Xa xôi lắm biết có còn gặp lại
Mưa vẫn rơi đôi bàn tay buốt lạnh
Anh phải về. Thương lắm một Buôn Mê!....

MƯA RỪNG CHIỀU _ 7 / 2016

( * ) Mùa hè lúc xẩm tối đi trên phố, nếu để ý trên cao những nhà lầu hoặc ngọn cây vẫn thấy nắng vàng nhạt nhưng dưới đường và trong nhà hai bên đường phải bật đèn mới đủ ánh sáng…


Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

TỰ TÌNH



NGƯỜI LUÔN NHÌN CUỘC ĐỜI BẰNG GAM MÀU TỐI THÌ  SẼ LUÔN SỐNG TRONG U ÁM MUỘN PHIỀN… MRC

  TỰ TÌNH

T/G : Cao Cường
Bút Danh : Mưa Rừng Chiều

Ngày mới đến rồi đêm đã qua
Bình minh tỏa nắng xuống sân nhà
Cơn mưa vừa tạnh trời xanh thắm
Giọt nước long lanh trên cánh hoa

Hít thở khí trời trong lành quá
Đàn chim bay lượn giữa trời xa
Bởi có đêm đen ngày mới sáng
Không có mưa giông nắng cũng nhòa

Vũ trụ xoay vần sao khéo thế
Vạn vật hòa chung một khúc ca
Sáng - tối, dung hòa cùng nhịp sống
Sự sống từ mưa nắng thuận hòa 

Trời đất xem chừng như rất trẻ
Ta bỗng ngây thơ dẫu chớm già
Sướng, khổ đời người ta đã thấu
Buồn, vui. Một chốc cũng trôi qua

Thế thái nhân tình, chen rồi lấn
Từ bi, nhân ái, dễ bỏ qua
Lợi lộc có rồi, rồi cũng hết
Đời người cũng chỉ gió thoảng qua

Sáng nay chim hót sao hay thế
Con bướm thong dong bay tìm hoa
Chặc lưỡi, cuộc đời. Ừ... phải thế
Sướng, khổ, buồn, vui là do ta.

          MƯA RỪNG CHIỀU _  6 / 2016


Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

MỆT MỎI LẮM ANH ƠI



Trong cuộc sống không chỉ quan hệ xã hội mới cần điều tế nhị, mà trong cuộc sống vợ chồng cũng rất cần những điều tế nhị để đối xử với nhau. Nếu thiếu điều đó vô hình trung sẽ gây nên nỗi buồn hoặc sự nặng nề trong cuộc sống của người đối diện... ( MRC )

MỆT MỎI LẮM ANH ƠI

Có bao giờ anh nhìn thấy em không
Mệt mỏi lắm vẫn dung hòa cuộc sống
Miệng vẫn cười lúc trong lòng buồn lắm
Cho gia đình con cái được bình yên

Có bao giờ anh để ý con không
Chúng cần gì khi mỗi ngày một lớn
Anh có buồn không khi cha là thần tượng
Lại sa đà trong những cuộc vui chơi

Có bao giờ ở trong những cuộc vui
Anh nghĩ đến vợ con giờ sao nhỉ
Anh có biết món ăn nào con thích
Có bao giờ anh thấy vợ lẻ loi!...

Dẫu biết rằng anh vất vả sớm hôm
Công lớn lắm nhưng mà vô tâm quá
Cuộc sống gia đình vật chất thôi chưa đủ
Tình cảm con mình em lo, đủ được sao

Đêm khuya rồi con đã ngủ từ lâu
Vợ đợi cửa ngày qua ngày như thế
Có lúc say lại nói điều nghiệt ngã
Vợ yêu chồng, giọt lệ đắng trên môi

Có bao giờ anh nghĩ đến em không
Mệt mỏi lắm vẫn chu toàn mọi nhẽ
Để con mình luôn sống trong hạnh phúc
Để gia đình là tổ ấm thân yêu

Có bao giờ anh thấy được niềm vui
Của bữa cơm chiều cả nhà đầy đủ
Bên con thơ sẽ thấy lòng thanh thản
Đến bao giờ?...
 Mệt mỏi lắm anh ơi!...

MƯA RỪNG CHIỀU _ 6 / 2016