Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

VÀO HÈ



VÀO HÈ

Vào hè
Nắng cũng đậm hơn
Cơn mưa bất chợt,
Đi về miền xa.
Vào hè
Phượng vĩ nở hoa
Màu hoa cháy đỏ
Ngỡ là tuổi thơ
Màu hoa
Đẹp tựa giấc mơ
Ve kêu rộn rã
Bài ca học trò.
Ngày mai
Ta sẽ xa trường
Bút nghiêm xếp lại
Lên đường tòng quân.
Vào hè
Nỗi nhớ dài thêm
Ngày mai hai đứa
Chẳng còn gặp nhau
Tình đầu
Ta nhớ dài lâu
Ép trong nhật ký
Phượng hồng ngày xanh
Tình đầu
Đôi mắt long lanh
Nhìn nhau mà nhớ
Chẳng đành nói ra
Sáng nay
Phượng nở đầy hoa
Tình trong như ngọc
Chia xa thật rồi
Học trò
Áo trắng tinh khôi
Màu hoa phượng vĩ
Một thời mộng mơ
Vào hè
Trao những vần thơ
Lệ dâng lên mắt
Đôi bờ chia ly!...

MƯA RỪNG CHIỀU _ 5/2016


Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG EM



 ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG EM


( Đất nước mình ngộ quá phải không anh?. )
Lời em hỏi nghe sao mà chua xót
Đất nước mình bốn ngàn năm đánh giặc
Để có nay là đất nước Việt nam

Cha Ông mình bao thế hệ đã hi sinh
Cho chúng mình hưởng một nền độc lập
Triệu con người, đạn, bom còn ghim trong cơ thể
Em có biết đau?... khi cô bác ấy đang đau

Đất nước mình em thương lắm phải không
Hãy làm việc của mình cho thật tốt
Hãy sống tốt là góp sức mình cho tổ quốc
Đừng thở than  lòng anh cũng rối bời

Đất nước ngổn ngang ai cũng biết rồi
Mỗi người chúng ta hãy bắt đầu làm việc tốt
Hãy vì quê hương hãy vì đất nước
Một chút thôi, đất nước sẽ thanh bình!…

Ngộ không em khi có những con người
Không thích làm mà cứ đòi hưởng thụ
Chẳng biết cho, chỉ biết kêu ca đòi hỏi
Đất nước bao giờ mới lớn nổi hả em?...

MƯA RỪNG CHIỀU 04 / 05 / 2016