Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

CHUYỆN HAI NGƯỜI TRI KỶ

Người đàn ông mạnh mẽ như một con Hổ. Nhưng khi lấy vợ rồi cũng giống như Hổ bị cột dây xích vào cổ và người đàn bà họ sẽ dắt đi đâu họ muốn...


CHUYỆN HAI NGƯỜI TRI KỶ

Bố là người gả con gái cho con
Và từ đó Bố-Con thành tri kỷ
Vui hay buồn cha con ngồi thủ thỉ
Đêm trăng vàng hai người nhậu với nhau

Bố động viên trong những lúc gian nan
Và cuộc sống hãy nhìn về phía trước
Là đàn ông khó khăn không chùn bước
Trụ cột gia đình hãy cố gắng nghe con!...

Làm đàn ông thì ai cũng giống nhau
Khi lấy vợ họ mới là phái mạnh
Phải tường trình mỗi khi đi về muộn
Lúc quen rồi lại thấy thế mà vui.

Đừng bao giờ dại dột đòi tự do
Đến lúc ấy ta không bênh con được
Những bài ca không bao giờ có nhạc
Suốt cuộc đời vợ hát ở bên tai…

Người chồng nào biết nhịn nhà sẽ yên
Bảo ban nhau cho cơm lành canh ngọt
Chỉ tình yêu mới làm nên hạnh phúc
Chuyện hai người vui vẻ nói với nhau.

MƯA RỪNG CHIỀU – 8 / 2015


Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

MƯỜI NĂM TRỞ LẠI



MƯỜI NĂM TRỞ LẠI

Mười năm ta trở lại
Quê hương đẹp như mơ
Lối về xanh thảm cỏ
Trải dài theo triền đê

Chú nghé non ngơ ngác
Ai lạc trên lối về?...
Hoa bìm bìm tím nở
Leo trên hàng gai tre

Mười năm ta trở lại
Mái đình rêu phủ mờ
Cây đa già trăm tuổi
Sông vẫn còn tuổi thơ

Ngang qua nhà cái Tí
Nhớ tuổi thơ năm nào
Hoa mướp cài trên tóc
Vui với trò cưới nhau.

Ngày ấy lúc tôi đi
Mắt Tí buồn, thút thít
Hương bưởi thơm ngan ngát
Theo chân người đi xa

Ngày Tí lớn thật xinh
Em làm dâu xứ lạ
Dậu mồng tơi chín rục
Tím chiều hoang nhạt nhòa

Mười năm ta trở lại
Hồn Cha thơm lúa đồng
Khói hương trầm lặng lẽ
Hòa vào trong hồn quê!....

MƯA RỪNG CHIỀU _ 8  / 2015

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

BÍ MẬT HANG ZỜI PHẦN II - TẬP 4




PHẦN II  XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI
TẬP 4

Vụ Xử bảy tên cướp được lập trên một khoảng sân rộng có rất nhiều dân chúng đến xem .
Đến giờ xử quan đề án đọc tiểu sử và tội danh xong. Chàng hỏi:
Ba ngày đêm đã qua các ngươi có ru được đàn kiến ngủ không?...
Tên tướng cướp trả lời ; dạ không
Chàng hỏi tên thứ 2
Nhà ngươi thấy gì khi đàn kiến không ngủ?
Dạ chúng đi kiếm mồi mang về tổ ạ…
Chàng nói: các ngươi thấy đấy. tất cả các con vật có ở trên đời kể cả con người sinh ra đều phải làm việc.
- Loài động vật nhỏ như con kiến chúng cũng phải lao động mới có cái ăn các ngươi có hiểu chân lý đơn giản đó không?...
- Các ngươi lười không chịu lao động lại đi cướp của người khác làm của mình các ngươi biết tội chưa…
Dạ chúng tôi biết tội rồi xin được tha tội để làm lại cuộc đời ạ… một tên nói
- Chàng nói tiếp : của cải của mọi người làm ra đều bằng mồ hôi công sức bỏ ra. Nó được gắn liền với cuộc sống của người ta giống như tính mạng của các ngươi khi bị tước đoạt các ngươi có thấy luyến tiếc và xót xa không, các ngươi có thấy chuẩn bị mất đi mạng sống các ngươi có đau khổ không?.....
Phán đến đó thì tiếng xì xầm rất nhiều từ dân chúng và các quan.
 Nhà vua trên hàng ghế cao nghe chàng sử thì gật gù mỉm cười
Chàng phán tiếp
- Đưa bà mẹ lên đánh bảy mươi gậy…
Hai tên lính lôi bà mẹ nằm sấp xuống băng ghế gỗ chờ lệnh…
Lúc này kể cả hoàng hậu và nhà vua cũng giật mình. Quan hành pháp nhấp nhổm định lên tiếng thì chàng giơ bàn tay ra hiệu im lặng ông quan đành ngồi im.
 Hai người lính cầm gậy đứng bên bà mẹ nhìn hoàng tử, chàng hô … đánh…
Người lính đập mạnh 1 gậy vào mông bà mẹ thật đau
Lúc này đứa con của bà lao lên lưng bà đỡ gậy thứ 2..
Chàng ra lệnh dừng lại…
Bọn cướp và người con xin tha cho bà mẹ và chịu phạt thay
Hoàng hậu cùng các quan cũng xin tha cho bà mẹ…
Dưới dân chúng có nhiều người thút thít khóc…
Chàng nói: được!... Hoàng hậu từ bi tha tội cho bà ta tha cho bà ngay từ phút này còn bảy mươi gậy chia đều cho bảy tên và mỗi đánh thêm mỗi tên hai mươi gậy, riêng tên tướng cướp đánh năm mươi gậy… y lệnh hình phạt
Đánh xong chàng nói nhỏ với quan hành pháp….
Lúc này xong hình phạt cả bảy tên đứa nào cũng nằm dài dưới đất không thể ngồi dậy được…
Quan hành pháp phán tiếp
Được sự ân xá của hoàng tử hôm nay tha chết cho phạm nhân nhưng phải đi đày làm công dịch ba năm làm thủy lợi…
- Bố cáo thiên hạ những tên cướp khác hãy trình báo và trở về gia đình làm ăn lương thiện…
Xử xong vụ án có vẻ như không đúng trong luật nên các quan xì xầm bàn nhau gặp nhà vua để kiện
Nhà vua cho mở cuộc họp khẩn cấp lấy ý kiến các quan
Hăng hái nhất là ông đại học sĩ - quan giáo dục ông ta tâu
-         Bẩm đức vua xưa nay những tội phạm đưa đến đây là tội rất nặng không thể tha thứ.
-          Lần này xử như vậy là trái với luật. kỷ cương sẽ không được nghiêm thần e rằng sau này là tiền lệ xấu ắt sảy ra nhiều rắc rối …
-         nhà vua hỏi : các quan nghĩ sao?...
-         phần lớn các quan đồng ý với quan điểm quan đại học sĩ...
-         ông quan hành pháp đứng lên tâu : bẩm đức vua cứ chém theo luật để làm gương cho kẻ khác…
-         nhà vua đưa mắt về phía hoàng tử. chàng liền hỏi quan giáo dục:
-         trong giáo dục của ngươi nhà ngươi cho trẻ em xứ sở này ngoài học chữ ra thì học cái gì?
-         Dạ thưa qua nhiều lần cải cách thần hiện giờ đã cho chúng học thêm một số môn như nghiên cứu các vì sao và thiên hà, môn thần học. và sáng kiến thêm nhiều những môn trước nay chưa từng có. Thần cho chúng học toàn diện để phát triển trí tuệ … quan giáo dục kiêu hãnh trả lời
-         Còn gì nữa không… chàng hỏi?..
-         Dạ trẻ em thì chỉ cần thế thôi ạ!...
-         Chàng nghe vậy liền nổi sùng lên đập tay xuống bàn gắt :
-         Nhà ngươi cho trẻ em học những cái quái quỷ gì thế hả.
-         Cái cần giáo dục thì không dạy, cho học cái trên trời dưới đất vậy hả. Sao nhà ngươi không hỏi ý kiến của các quan & thần y học sĩ …
-         Thần y học sĩ đâu? Chàng gọi
-         Dạ thần có vài lần ý kiến thì quan giáo dục bảo thủ. Nói nước sông không được phạm nước giếng nên thần không góp ý được ạ…
-         Quan giáo dục nói: thần cũng nhiều lần nghiên cứu và cải cách nên mới  quyết định nâng cao đấy chứ…
-         Vậy nhà ngươi có nghĩ bọn trẻ phải học những thứ với chúng là siêu tưởng và quá sức sẽ bị thần kinh không chàng hỏi
-         Dạ cũng có một số sợ học quá dẫn đến bị đơ người và có một số bị tâm thần ngớ ngẩn khi vào mùa thi ạ… thần y trả lời….
-         Chàng nói: cái bộ não của trẻ từ 5 đến 11 tuổi rất non yếu và trong sáng.
-         Ngoài việc học cái chữ, chúng cần được học những thứ đơn giản và gần gũi xung quanh ta
-         Đặc biệt quan tâm về môn đạo đức cho chúng học, những bài học đầu đời là tình thương, tình cảm. Dạy chúng biết yêu thương. Biết yêu kính cha mẹ, những người lớn tuổi biết yêu quê hương làng xóm, dạy chúng biết quan tâm đến người khác. Biết nhường nhịn giúp đỡ người khác, biết chia sẻ cho nhau.. .Vân vân…
-         Phổ cập mà nhà ngươi không đưa vào sách những điều đó để dạy chúng học trách sao chúng lớn lên toàn là những con người vô cảm.
-         Làm sao không sinh ra những tên cướp ở ngoài kia….
-         Các ngài chỉ biết lấy những thứ siêu tưởng trên mây mà các ngài nghĩ ra để làm thành tích mà không nghĩ được những hậu quả sau này sẽ đi đến đâu!...
-         Nhận thức và tiếp thu của trẻ có giới hạn, nhà ngươi cho học toàn diện chúng theo học không kịp chẳng phải là HỌC TOÀN DIỆN RỒI DỐT TOÀN DIỆN hay sao
-         Quan giáo dục tâu: thưa hoàng tử chuyện sinh ra những tên cướp là do  CON HƯ TẠI MẸ. đó là cách dạy dỗ con của gia đình làm hư chúng ạ….
-         Các người vụng chèo khéo chống nghĩ mình không có trách nhiệm sao?...
-         Cha mẹ dạy con không tốt thì hư có một vài đứa. Còn các người làm sai,  là làm hỏng cả một thế hệ của xã hội. Các ngươi có hiểu điều đó không!...
-         Chàng vẫn chưa bình tĩnh được đập tay xuống bàn quát: - PHẢI CẢI CÁCH LẠI NGAY NGÀNH GIÁO DỤC…
                                                          *
                                                      *        *
Chàng đến xứ sở này đã được 5 ngày và Hôm nay là ngày thứ 10 của một tuần dân chúng và tất cả mọi hoạt động của xứ sở được nghỉ 2 ngày ở đây cứ  10 ngày là 1 tuần 5 tuần là 1 tháng,một năm có mười tháng và có 3 mùa
Lại nói về Hồng Hoa….
Chiều xuống mặt trời thứ 2 mờ mờ trôi dần xuống núi Chàng một mình ngồi trước hoàng cung nhìn về chân trời xa thẳm!...
Nỗi nhớ quê hương dằng dặc đến héo cả hoàng hôn, định mệnh nào đưa chàng đến đây cái nơi hoàng cung xa lạ này. Nơi cuộc sống vương công này có ý nghĩa gì chứ. Xứ mệnh gì chứ. Ta làm sao để về nhà đây?… cha mẹ ta giờ này ra sao. Có lẽ cả làng đi tìm không được rồi cho rằng ta đã bị thú rừng ăn thịt
Nỗi buồn cứ thế đè nặng lên chàng nỗi cô độc như phủ khắp hoàng cung tràn ra ngọn núi xa xa trước mặt đứng lặng cúi đầu…
Một bàn tay mềm mại đặt lên vai chàng và Hoa hồng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh chàng. Nàng cũng im lặng cùng chàng….
Giữ im lặng bên chàng một lúc Hồng Hoa nói ……
                                …..CÒN NỮA……
            

                  MƯA RỪNG CHIỀU _ 07 / 2015

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

HOA HỒNG DẠI


             HOA HỒNG DẠI

Là hoa hồng, em sống giữa rừng hoang
Nên đời gọi em  là bông hoa dại
Tung hứng trên tay người qua kẻ lại
Mặc sức giày vò giẫm nát đời hoa.

Là hoa hồng cũng những nét kiêu sa
Cũng ước mơ trong tay người quân tử
Được nâng niu cho hoa không úa rụng
Ước thật nhiều nhưng cũng thật vời xa.

Trong vườn kia là những ngọn khoai lang
Được nâng niu trong tay người vun xới
Cánh phù dung vừa nở rồi tàn lụi
Có một người thi sĩ ngắm làm thơ

Những đêm về thầm kín một giấc mơ
Được kiêu hãnh như hoa trong ngày cưới
Nào ai biết nơi rừng hoang cỏ dại
Có bông hồng nức nở giữa tàn phai!…


  MƯA RỪNG CHIỀU 01 – 08 - 2015