Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

BÍ MẬT HANG ZỜI PHẦN II TẬP 3



TRUYỆN NHIỀU KỲ
Phần II - Tập 3 -
 LỜI RU CỦA MẸ
T/G Mưa Rừng Chiều…


Trong ba ngày ba đêm các ngươi không ai được cho chúng ăn uống gì và nếu ru được tất cả lũ kiến kia ngủ ta sẽ tha chết cho các ngươi……
Thưa ngài…. Một viên quan tâu .
Ngài có gì muốn nói!...
Trong nghiên cứu của nhà học sĩ hoàng cung thì kiến không bao giờ ngủ ngài  bắt chúng làm việc ấy chẳng phải chúng vẫn chết sao.
-         Ta biết,  rồi các ngươi sẽ hiểu.
-         Ta làm như vậy là để nếu được sống những con người ấy sẽ biết yêu quý , trân trọng cuộc sống, mạng sống của mình và của người khác.
-         Các viên quan triều đình lạ lắm với cách làm của chàng họ bàn tán rất nhiều và rầm rì phân tích hành động kỳ lạ ấy nhằm mục đích gì.
-   Một người nói ; Hoàng tử là người sống ở trên trời nên phán quyếtvà hành động cũng kiểu trên trời.  Ta làm sao hiểu nổi nên chúng ta hãy chờ xem
-         Nghe thấy vậy chàng cười nói ; trên trái đất của ta các ông quan cũng toàn đưa ra những ý tưởng và phán quyết ở trên trời. Người dân cũng rất khó hiểu. Là Chuyện bình thường ...
Vậy người dân họ thực hiện những quyết định và ý tưởng đó như thế nào thưa ngài ?...
À... ừ.... mỗi lần như thế họ chỉ kêu lên một tiếng .... TRỜI!......
-         Chàng đánh chống lảng. Còn việc của ta chỉ nhỏ như con kiến thôi mà các ngài đã ngơ ngác khó hiểu rồi hả?...
Chàng cho gọi thân nhân của chúng đến …
Hết ngày thứ nhất cả đám không kẻ nào được ăn uống, chúng rất đói và khát
Anh lính gác có vẻ xót thương bọn cướp liền tâu với chàng : thưa ngài có cho chúng ăn uống gì không…
Đêm nay thì không, báo thân nhân chúng. Đến trưa ngày mai được thăm chỉ cho mang nước uống vào không ai được cho chúng ăn thứ gì ai trái lệnh bị xử như những tên cướp kia… chàng ra lệnh…
Đêm thứ 2 dưới ngọn đuốc bọn cướp chăm chú canh đàn kiến. thời gian cứ dần trôi về sáng đàn kiến vẫn cứ lũ lượt xếp hàng đi lại rất trật tự chúng đi kiếm ăn và mang thức ăn vế tổ…
Chúng cầu nguyện. mệt mỏi và thất vọng chúng cầu xin thượng đế. Thượng đế ở đâu mà nghe, có thằng quỳ xuống vái cả tổ kiến cầu xin chúng ngủ.
Thằng nọ thúc thằng kia không được ngủ chỉ cần thấy đàn kiến chui hết vào tổ không con nào ra ngoài là chúng thoát chết nên cả bọn cũng phải thức theo.
Ngày thứ 3 Trưa đến người lính canh cho người nhà vào thăm và không quên thông báo chỉ được mang vào nước uống cấm mang thức gì ăn vào. Nếu ai trái lệnh xử tội chết !...
Khi gần hết giờ thăm chàng ra lệnh khám tất cả thân nhân của bọn cướp thì bắt được một bà mẹ giấu mang vào mấy chiếc bánh nhỏ. Chàng ra lệnh bắt và nhốt luôn cùng bọn cướp ngày mai chém đầu luôn thể.
Mọi người quỳ rạp xuống xin tha tội. chàng nhất định không tha
Chuyện bắt bà mẹ đến tai nhà vua và hoang hậu hai người đến hỏi sự tình nhà vua nói
Con làm như vậy là giết oan một người vô tội đấy…
- Hoàng hậu sốt ruột nói: Con của ta hãy thả bà mẹ tội nghiệp ấy ra ta cũng là mẹ ta hiểu tình thương của người mẹ đối với con mình luôn luôn bất chấp gian khổ hiểm nguy để bảo vệ con mình…
Vâng thưa hoàng hậu con không chém bà mẹ đó đâu. Con làm vậy là có ý đồ khác Hoàng hậu hãy yên tâm ạ…
 Ngày thứ 3 bọn cướp bất lực nhìn lũ kiến không con nào chịu ngủ
Đêm dần xuống mặt trời thứ 2 mờ dần, những ngọn đuốc bắt đầu được thắp lên một người lính gác mang thức ăn vào cho bọn chúng
Nhịn đói 3 ngày nên vừa thấy thức ăn chúng đã tranh nhau, giành nhau ăn cả bọn quên mất người mẹ già đau khổ đang ở đó
Dừng lại… tên tướng cướp quát to cả bọn ngồi im ngơ ngác…
Hắn lấy những thứ ngon nhất có được trong bữa đưa cho bà và nói
-Mẹ già ơi con mời mẹ ăn những món ăn này đi Mẹ đã vì chúng con mà mang tội chống lệnh của quan mà phải chết.
Chúng ta cùng ăn nào, các con cũng ngoan lắm giá như các con ngoan sớm hơn…
Vừa ăn  người Mẹ vừa nói. Cuộc sống cái gì cũng có cái giá của nó. Kết quả hôm nay là cái giá các con phải trả cho những việc mà hôm qua mà các con đã làm, đã hành động. Chỉ có điều các con thiếu suy nghĩ nên cái giá phải trả cho sự lầm lỡ này là quá đắt mà thôi…
Chúng con xin lỗi Mẹ. Mẹ ăn đi một đêm rất ngắn chỉ có 4 giờ thôi trời sáng tất cả chúng ta đều phải chết khi cả hai đàn kiến kia chúng không biết ngủ…
Ăn xong Bà mẹ nước mắt dàn dụa nói với chúng.
-Ta cũng như cha mẹ các con. Vì con cái ta chết không sao nhưng rất đau lòng vì sinh ra các con mà không dạy dỗ các con nên người được, các con không nghe lời cha mẹ…
Thời gian cứ trôi tiếng trống điểm 1 giờ đã trôi qua chỉ còn 3 giờ nữa trời sáng mẹ lại gần tổ kiến. Mẹ hát ru đàn kiến ngủ. Hy vọng cuối cùng của bà biết đâu lời ru của bà cảm động tới thần linh, phép màu sẽ làm cho đàn kiến ngủ để các con được sống…
Ả… à … ơi!...
Thương con từ lúc lọt lòng
Thương con đến lúc …ơ…ớ… lưng còng vẫn thương
Quản chi một nắng hai sương
Nhìn con dần lớn mà lòng sướng vui
Mong sao con lớn nên người
Mong con tài giỏi rạng ngời tổ tiên
Thương ta kiến hãy ngủ yên
Để tình mẫu tử…không lìa trần gian
Lòng ta đau xót vô vàn
Con ta gieo cái trái ngang cho đời….
Thương ta hãy ngủ kiến ơi!….
Ả.. à ơi!......
Nghe lời ru ấy của người Mẹ cả đám bật khóc và chúng khóc thật nhiều. có lẽ cả đời chúng đến hôm nay mới được khóc. Hôm nay mới thấm thía được lời ru của mẹ ngọt ngào, êm ái và thiêng liêng như vậy.  trong nước mắt dàn dụa người con trai của bà quỳ xuống chân bà nói;
- Mẹ kính yêu của con!.. Con ngàn lần xin lỗi mẹ hôm nay con hiểu được rồi.
 Hôm nay con đã thấu hiểu được nỗi đau buồn của mẹ, ân tình của Mẹ soi vào tâm hồn con ánh sáng của tình thương. Thật cao quý và thiêng liêng con thấy rất hối hận vì đã làm đau lòng Mẹ. 
-Mẹ ơi con muốn được sống, con biết tội rồi con xin Mẹ, nhưng muộn rồi. Mẹ hãy tha lỗi cho con, đứa con bất hiếu này!…
- Không!... ta rất thương con dù con có thế nào thì con cũng vẫn mãi là con của Mẹ.
- Một tên trong bọn nói trong nước mắt;
- Mẹ ơi hôm nay trước cái chết con được nghe lời mẹ ru, con thấy thương Mẹ và Mẹ của con quá. Đúng là xưa nay con hư hỏng không bao giờ nghe lời mẹ dạy chỉ thích tự do đua đòi & phá phách muốn làm gì thì làm, để hôm nay khi hiểu ra thì không còn cơ hội nữa mẹ ơi!...
Rồi hắn hét thật to… Mẹ ơi con thương mẹ nhiều lắm… con xin lỗi mẹ!...
Nhìn đàn kiến vẫn một hàng nối đuôi nhau hành quân không mệt mỏi. Tên tướng cướp nói với mẹ.
Mẹ ơi trời sắp sáng rồi chúng con biết không thể sống, chỉ còn hơn 1 giờ nữa thôi. Mẹ hãy ru cho chúng con ngủ đêm cuối cùng này đi mẹ…
Người mẹ nước mắt dàn dụa nói.
- Các con của ta hãy nằm xuống quanh ta ta sẽ ru các con ngủ thật ngon nhé
Rồi bà cất tiếng ru nhè nhẹ . lời ru tha thiết và êm ái như dòng suối hiền chảy ra từ trong lòng của núi của rừng, nghẹn ngào ấm áp. 
 Một lát sau tất cả chúng ngủ thật yên lành khi những giọt nước mắt còn long lanh trên má…
Nhìn chúng ngủ trên mỗi gương mặt khắc khổ ấy mẹ thấy chúng cũng lương thiện vô cùng, đáng yêu vô cùng. Bà dằn vặt mình vì quá thương con, chiều chuộng từ tấm bé nó muốn gì được nấy nên giờ mới ra cơ sự. bà cho rằng lỗi cũng tại bà…
Phiên tòa xử công khai được lập giữa trời tất cả các quan và dân đều dự và xem …
Trên đầu đài có 4 tên đao phủ lực lưỡng đứng 2 bên tay cầm cây đao to và sắc lẹm chờ lệnh…


Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI _ 2



BÍ MẬT HANG ZỜI
PHẦN 2 – XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI
TÁC GIẢ : Mưa Rừng Chiều...
                           TẬP - 2
Biết còn nhiều điều không thể hỏi ngay một lúc và nàng có thể giải thích ngay được chàng cùng nàng cưỡi ngựa bay qua rừng hoa sim sang bên kia núi
Bỗng chốc chàng nhìn xuống dưới thấy xuất hiện một tòa lâu đài rất lớn được xây bằng đá cẩm thạch màu đen sừng sững giữa nhiều những tòa lâu đài nhỏ khác xung quanh
Con bạch mã đưa hai người hạ cánh xuống sân trước của tòa lâu đài lớn thì chàng thấy một người phụ nữ trung tuổi rất đẹp đi trước dẫn theo sau cả chục cô gái trẻ theo sau
Người phụ nữ trung tuổi chạy lại gần chàng lệ rưng rưng…. Con ta đã về… rồi quay lại gọi nhà vua đi theo sau….. con trai mình đã về chàng ơi!...
Vẫn hình dáng ấy khuôn mặt ấy có nhiều nét giống bà chỉ hơi đen hơn một chút…
Bà vui mừng cầm tay chàng vừa nói vừa khóc. Con về là tốt rồi cha mẹ nhớ con lắm!…..
Cuộc tiếp đón kỳ lạ này khiến chàng đứng ngẩn tò te chẳng hiểu chuyện gì ra chuyện gì nữa. Tự dưng nhà Vua và Hoàng hậu nhận làm con….
Bối rối không hiểu gì cùng với sự thận trọng chàng rụt rè rút tay ra khỏi tay bà chàng nói nói nhát gừng
Thưa bà tôi không phải là con của bà ạ
 Hoàng hậu bị bất ngờ với câu nói của chàng đứng ngớ người ra nhìn nhà vua với vẻ mặt thất vọng hỏi nhà vua
- Sao con chúng ta nó không nhận ra ta vậy chàng…..
Nhà vua cười sảng khoái và tự tin nói
- Chuyện đó khó gì để ta mời lão Diêm vương lại hỏi xem lão sẽ có cách trả lại ký ức cho con ta lúc ấy con sẽ nhận ra chúng ta thôi!…
Hoàng hậu yên lòng quay sang nhìn Hoa hồng nói 
- Con vất vả rồi cám ơn con. Con vào trang điểm và báo nhà bếp chuẩn bị yến tiệc ….. 
Càng nghe chàng càng không hiểu gì hết
Chàng nghĩ bụng. Mọi người đang đối sử rất tốt với mình. Mà thôi ai muốn gọi mình là cũng mặc kệ gì coi mình là gì thì thì coi mình bình yên không ai ăn thịt mình là tốt rồi. Chuyện đến đâu hay đến đó
Cuộc ăn mừng thật long trọng yến tiệc được bày ra thật linh đình các quan trong triều chúc sức khỏe chúc mừng nhà vua và chàng trờ lại 
 bữa tiệc được chiêu đãi bằng những thứ rượu ngon nhất được kết hợp 5 thứ quả quý được ủ vùi dưới đáy bếp 5 năm mới đào lên, cùng với những màn ca múa của các thiếu nữ đẹp nhất xứ sở được tuyển chọn về phục vụ hoàng cung
Tiệc đang vui thì có một người lính chạy vào báo
Bẩm đức vua quân lính  vây bắt được bảy tên cướp trên rừng chúng vào cướp phá dân trong thành hiện đã áp giài tới chờ lệnh nhà vua phán quyết trong đó có tên tướng cướp cầm đầu ạ...
Tất cả các quan cùng mọi người ở đó rất hoan hỷ cùng nhau vui vẻ đồng thanh…
Thưa đức vua chúng thần chúc mừng nhà vua đã bắt được quân cướp lớn. Dân chúng sẽ được an hưởng bình yên 
Nhà vua cười nhưng có vẻ không vui lắm chàng hỏi
Thưa nhà vua dẹp được ổ cướp và bắt được tướng cướp mọi người rất vui sao nhà vua lại không vui thế ?...
- Ừ!... con không biết đó thôi. Dẹp được tên này thì tên khác lại mọc lên có khi còn tàn bạo hơn dân chúng không thể yên lành được. Chúng như những cây cỏ dại diệt xong một thời gian nó lại mọc
bọn chúng là những kẻ lười lao động lại tham lam không muốn làm lại muốn lấy không những của cải của người khác để hưởng thụ…
Nói xong ngài phán
Ngày mai tập hợp dân trong thành lại chứng kiến. xử chém đầu hết bọn chúng làm gương..,.
Người lính … Dạ một tiếng rồi lui ra….
Nghe vậy chàng liền nói:…
Thưa đức vua bọn chúng chẳng qua lầm đường lạc lối dù sao chúng cũng là con dân của người. Hành động của chúng rất đáng để trừng trị nhưng chúng ta cần phải cải hóa bọn chúng sẽ tốt hơn, nếu kẻ nào tái phạm thì xử cũng chưa muộn ….
Nhà vua hỏi…. con có cách gì sao?….
Vâng để con thử được không ạ
- Ừ được ta giao chúng cho con cùng quan hành pháp xử lý….
                                                 *
                                            *        *
Nhà vua mời lão Diêm vương đến chơi để hỏi chuyện về chàng
 Lão diêm vương nói…. Thượng đế đã từng dạy chúng ta không có gì là hoàn hảo, không có gì là chọn vẹn muốn được cái này thì phải mất cái kia. Có những thứ chính tay chúng ta làm ra cũng phải đổi bằng công sức, thời gian và trí tuệ, không tự dưng có được
Vì ở xứ sở này không khí và con người nhẹ hơn nơi trái đất nên bất cứ người nào ở đây đến đó cũng bị áp lực không khí đè xuống phổi không thở được và chảy máu tai máu mũi mà chết. Nên con người ở trái đất rất khỏe, nặng nề  chậm chạp, những bước đi cũng chậm. Không như con người nơi đây nhảy một bước rất cao và xa bởi thế ai muốn qua bên đó ta phải làm phép đầu thai về xứ sở ấy
Còn con của nhà vua thì nó đúng là con vua rồi .Khi nhà vua với con ngài chấp nhận muốn đưa nó về trái đất ta đã mất bao nhiêu công sức mới chọn được nơi phù hợp để đầu thai cho nó được sinh ra và được nuôi dạy
- nếu bây giờ cho nó có lại ký ức để nhận lại được hai người là cha mẹ thì ta làm được nhưng nó sẽ phải quên hết những gì nó học được ở đó thì việc nhà vua đưa nó về trái đất và công sức của ta giúp ngài trở thành vô ích….
- Hoàng hậu âu sầu nói : Vậy ký ức của con ta thì chỉ có một Cha Mẹ ở đó sao ta không phải là Mẹ sao?...
Vậy thì ta phải làm sao thưa ngài?... nhà Vua hỏi lão Diêm vương 
Giờ chỉ còn cách đối sử thật tốt với con. Chỉ có tình yêu thương sẽ là sợi chỉ hồng kết nối với nhau được thôi, để bù đắp và nó cũng sẽ hoàn thành sứ mệnh cùa nó… Lão diêm vương trả lời… 
  Lại nói về mấy tên cướp….
 Ngày hôm sau chàng đến nơi giam có bảy tên cướp. Chàng hỏi thăm nắm lai lịch của chúng từng người và lý do chúng bỏ nhà đi làm cướp.
Chàng tra xét thì có vẻ bọn cướp biết mình đến nơi đây là chết nên rất ngang ngạnh và bất cần
- Chàng nói với chúng…
Theo luật thì chén đầu các ngươi ngay tức khắc nhưng ta xin nhà vua đề cho các ngươi suy nghĩ về tội lỗi của mình, ba ngày nữa ta sẽ đứng ra xử tội các ngươi. Những lần trước kẻ nào đã đến đây là phải chết nhưng lần này đích thân ta xử thì khác đấy…
Cũng có thể các ngươi được sống, được ta tha….
Mấy tên cướp ngơ ngác nhìn nhau rồi nhìn chàng nói…
 - Người không gạt chúng tôi chứ?...
- KHÔNG …. Chàng trả lời rồi bước ra khỏi nhà giam…
Chàng ra lệnh đem bảy tên cướp đứng canh 2 tổ kiến một tổ kiến đen và 1 tổ kiến đỏ gần nhau
- Chàng nói với bảy tên cướp. Nếu các ngươi ru được tất cả lũ kiến kia ngủ ta sẽ tha chết cho các ngươi
Chàng dặn lính canh Trong ba ngày ba đêm các ngươi không ai được cho chúng ăn uống gì


Bọn cướp ru đàn kiến ngủ ra sao & có được chàng tha chết hay không mời các bạn đón  xem tập sau….

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI



CHUYỆN: BÍ MẬT HANG ZỜI
PHẦN 2 – XỨ SỞ CÓ HAI MẶT TRỜI
TÁC GIẢ : Mưa Rừng Chiều...


             TẬP 1 :
Tiếp theo phần 1........
Chàng ngoảnh mặt lại thấy một cô gái khoảng gần đôi mươi rất đẹp, nước da trắng ngần, tóc đen nàng mặc một bộ váy trắng có viền những bông hoa màu tím bước ra từ cánh cửa giữa.
Cô gái lễ phép đặt tay phải lên ngực đầu hơi cúi nói…
- Chàng hãy theo em đi lối này
Chàng thật sự ngỡ ngàng với hai sự kiện bất ngờ thứ nhất là ở đâu mọc ra một cô gái đẹp đến thế. Thứ hai là cô ta ngăn cản mình đi lối này không biết có chuyện gì nữa đây
Một thoáng trong đầu chàng nghĩ. Từ khi rơi xuống hang núi này biết bao nhiêu chuyện kỳ lạ sảy ra đến với chàng, những thứ trong giấc ngủ mơ chàng cũng chưa bao giờ mơ thấy nhửng điều tương tự
- Chàng hỏi cô gái
- Cô là ai?...
Em tên là Hoa Hồng được lệnh đến đón chàng
Lại thêm một bất ngờ nữa chàng nghĩ … Cái chữ LỆNH kia phải chăng cô gái này đón ta về âm phủ
- Đón ta đi đâu ?.... Chàng hỏi…
Đón chàng về nơi chàng cần phải đến khi đến đó chàng sẽ hiểu tất cả thưa chàng… cô gái trả lời lễ phép rồi thúc giục .
- Chàng hãy đi theo em…
Chàng không biết sử lý sao mà cũng không còn sự lựa chọn đành phó mặc cho số phận và bước đi theo cô gái…
Cô gái dắt tay chàng vào cửa thứ 2 vừa bước qua cánh cửa khép lại . chàng ngoảnh mặt nhìn cánh cửa từ từ đóng lại một cách ái ngại,
Cô gái nói. Chàng nhìn con ngựa kia đi rồi chỉ ra phía trước cửa động…
Đây là bức tượng một con ngựa trắng có đôi cánh đang xòe ra chàng hỏi…
Hồng Hoa ơi, bức tượng con ngựa này có điều gì kỳ lạ hay sao?
Nàng không nói gì kéo tay chàng nhún người một cái cả chàng và cô gái nhẹ nhàng bay lên lưng ngựa
Nàng ngồi trước quay lại chỉ tay vào sợi dây truyền nói. Chàng  hảy đặt chiếc chìa khóa lệnh này lên đình đầu con ngựa nó sẽ đưa ta đi…
Chàng nhìn lên phía trán cò một vết lõm hình giống mặt dây chàng đeo chàng liền tháo ra khỏi cổ đưa cô gái đặt vào đó…
Lúc này hạt na thủy tinh phát sáng bức tượng rùng mình biến thành một con bạch mã sống. Đôi cánh phe phẩy từ từ bay ra khỏi hang động
Nàng ra lệnh… chàng hãy ôm cho chặt nhé!...
Chưa từng cỡi ngựa khi con ngựa nhúc nhích bay lên đã sợ muốn chết rồi chẳng phải bảo chàng cũng ôm chặt ngang eo cô gái…..
Cô gái cầm dây cương điều khiển con ngựa bay về hướng khe núi trước mặt vào tới trong đó là  một cái thung sâu xung quanh là núi đá. Dưới đó là một đám mây đang xoáy tròn ở giữa có cái lỗ rất to màu xanh đen có vẻ rất sâu không nhìn thấy đáy…Nàng nói…
Cửa vũ trụ đang mở chì một giờ nữa là nó sẽ đóng lại …. Rồi cô gái lại nhắc … Ôm cho chặt nhé!...
Con ngựa bay thằng vào lỗ đen đó.
Vòng xoáy hút chàng xuống chàng thấy người chao đảo rồi rơi vào trạng thái mơ hồ….
Chỉ một chốc lát Con bạch mã hạ cánh xuống một cánh rừng rất rộng chàng cùng người con gái ấy bước xuống một khu rừng rất rộng có rất nhiều những quả đồi to nhỏ tất cả hầu hết chỉ một loại cây hoa sim đang nở hoa tím bạt ngàn….
Nhửng cây sim ở đây cao ngang ngực,quả sim to bằng quả táo dây. Lá và hoa cũng to hơn bình thường…
Chàng ngỡ ngàng hỏi…
- Cô là ai ?. nơi đây là nơi nào. Sao tôi lại đến đây??? ….
- Chàng hãy hỏi từ từ thôi em sẽ trả lời từng câu…
- Ừ!... vì tôi rất sốt ruột và hoang mang… bây giờ tôi hỏi nhé…
tôi là ai???..
Câu hỏi đó khiến cô gái nhìn nhìn chàng rồi mủm mỉm cười nói …. Chàng không biết chàng là ai sao?!...
Ừ… À không ý tôi hỏi tôi là người hay là ma thôi…
Chàng không phải là ma ạ ....
- Chàng hỏi tiếp câu khác
- Đây là đâu???...
Thưa chàng nơi chúng ta đang đứng là 99 đồi hoa sim vừa nói cô gái chỉ tay một vòng chàng nhìn theo đúng là một khu rừng mênh mông những quả đồi quả đồi nọ nối nhau trùng điệp tím ngát một màu hoa sim tím ngát…
Chàng nói… ừ đẹp cả người cũng đẹp…
Câu khen tự nhiên đó làm khuôn mặt cô gái rạng rỡ hơn một chút đầy tự hào nàng hỏi… chàng thích nơi này…
Ừ thích nhưng làng tôi đẹp hơn…
 Câu nói bất ngờ ấy lại đưa chàng về với thực tại chàng hỏi
- Đây là xứ sở nào???...
- Cô gái trả lời: đây là xứ sở có hai mặt trời thưa chàng…
Hai mặt trời, chàng thốt lên!…. Rồi chàng hiểu mình đã rơi vào một thế giới nào đó rất xa …
Chàng suy nghĩ không biết hỏi làm sao cho cái cô gái ú ớ xa lạ này hiểu và trả lời được đúng trọng tâm thứ mình muốn biết. Nghĩ một lúc liền hỏi một câu    
Này cô bé từ cái hang rắn đến đây là bao xa.?...
Dạ khoảng 5 lần chớp mắt…
Cái này thì chàng hiểu có nghĩa là rất nhanh cứ cho đại là khoảng 2 hay 3  phút chàng hỏi tiếp cái hang ấy đâu rồi
- Cô gái chỉ lên trời… Ở đấy xa lắm không nhìn thấy nữa
Chàng ngồi phịch xuống đất kêu lên… trời ơi là trời làm sao tôi về nhà được đây hả trời!....
Chàng nhìn lên trời thấy một mặt trời chênh chếch hướng tây và một mặt trời nhỏ mờ đang nhô lên phía đằng đông
Cô gái kể
Cứ mổi 5 năm ngày hai mặt trời gặp nhau sau năm ngày hai mặt trời bắt đầu tách ra  và ngày giao nhau giữa đầu và cuối năm ấy cánh cửa lại mở khi giông tố nổi lên cao nhất và mạnh nhất mưa lớn suốt 5 ngày 5 đêm trong thời thời gian ấy giữa cơn giông tố đó có một đám mây đen hình vòi rồng ai vượt qua được cơn giông hướng vào vói rồng đó sẽ được hút trở lại hang rắn
- Vậy còn bao lâu nữa
- Năm nay thì qua một tháng rồi rồi còn 5 năm nữa
- Vậy nàng lên đón ta lâu chưa bằng cách nào
Em lên vừa kịp lúc anh chuẩn bị bước xuống cửa địa ngục
Cái mặt dây chuyền của chàng là  chìa khóa lệnh hình mũi tên và dấu ấn tín của thần linh
Cách đây lâu lắm rồi con rồng ấy sống ở giữa biển cùng tổ tiên nhà rồng năm ấy con rồng từ biển bay vào đất liền phá phách làm  trấn động cung diện của nhà vua bị các thần linh cai quản vũ trụ bắt phạt… nhà vua xin cho nó nên nó phải biến thành tượng đá chầu trước cửa cung điện nó chỉ được giải thoát khi có chiếc chìa khóa lệnh của chàng…và bây giờ cái chìa khóa lệnh ấy đang ở trên đầu con rồng nhờ cái chìa khóa lệnh đó con rồng được giải thoát khỏi tượng đá sống lại và trở về biển nơi tổ tiên của nó… trước khi trở về với biển nó đưa em lên đó đón chàng
Nói về tiểu sử chiếc mặt dây truyền hình mỏ neo
Làng của chàng có một nhánh con sông tự nhiên từ tất xa uốn ngoằn ngoèo theo chân dãy núi đá vôi dãy núi ấy kết thúc nơi giữa sông với hình một con Rồng dựng hàng vây bắng đá đang há mồm bò xuống sông … nằm bên là một hang động quanh năm ngập nước được dân làng gọi tên là hang tối
Nghe lưu truyền kể lại. ngày xưa chưa có đê ngăn nước ven làng. mùa đông nước cạn đã cò nhiều người đi vào nhưng ai cũng đi được một đoạn dài thì tắt đuốc phải quay ra. Có thể cái hang này dài dọc theo dãy núi ấy cả gần chục cây số… thỉnh thoảng có năm dân làng bắt được những con cá trắm đen sống lâu năm trong hang ra ngoài mùa nước nổi khi mùa cạn không kịp trở vào rất to có con lên đến gần 40kg… Cứ hàng năm vào giữa mùa thu nước cạn là mùa dân làng cùng nhau bắt tôm cá tự nhiên của con sông ấy. tôm cá nhiều lắm đủ cho từng nhà thực phẫm ăn dự trữ cho hết mùa đông hết mùa xuân sang hè. Những ngày như vậy mỗi buổi chiều chàng cũng đeo giỏ mang lưới cùng bạn bè xuống sông mò bắt cá về
Vào một buổi chiều ấy ngày chàng ngâm mình dưới sông mò mãi cũng chỉ được vài một ít tôm và mấy con cá nhỏ. chàng không nản cứ miệt mài ngâm mình dưới sông mò. 
 Đến khu vực cửa hàm rồng chàng  lên bờ ngồi . bỗng thấy một con trạnh chấu rất to cũng bằng cái chuôi liềm đang trườn trên mặt những hòn đá sỏi săm sắp nước  chàng vây bắt nó chui vào khe đá chui xuống đất chàng thò tay bắt nó thì mò được một miếng sắt hình mỏ neo chôn vùi lâu năm rêu bẩn bám dày. Về nhà chàng lấy cát mịn và tro bếp cho vào lòng bàn tay đánh hết lớp mảng bám thì cái hình trở nên rất đẹp màu bạc trắng, từ đó chàng đeo vào cổ cho đến ngà bị ngã xuống hang…
Hiểu được câu chuyện hóa ra định mệnh đã sắp đặt sẵn cho chàng là như vậy…
Chàng ngồi lặng lẽ, nét buồn tràn đầy khuôn mặt làm cho vầng u ám cũng lây vương trên khuôn mặt đẹp như trăng rằm của nàng…
Có lẽ để làm cho chàng khây khỏa nàng cất tiếng hát và múa cho chàng xem
Bài hát nói về những bông hoa đẹp những ngọn núi xa trùng điệp hiên ngang, những con người hiền lành của xứ sở, những con chim tự do bay lượn và hót líu lo … vừa hát vừa múa nàng nhảy nhẹ người bay lên lên cao khỏi mặt đất bay vòng quang chàng…rồi nàng nắm tay chàng kéo lên chàng nhún người nhảy cũng thật bất ngờ người chàng cũng nhẹ bỗng bay theo nàng
Nàng chúm đôi môi xinh xinh hót tiếng chim. Chỉ một lát trong núi  bay ra những con bồ câu, chim phượng hoàng và những con công sặc sỡ bay quanh nàng và chàng quay cuồng theo điệu múa
Điệu múa lả lướt trên không nhẹ nhàng theo câu hát ngọt ngào. dải váy trắng rộng bay bay theo những lần nhún nhày đưa chàng và nàng lướt bay trên đầu rừng hoa sim tím… Chàng bị cuốn vào vũ điệu đó một cách say xưa, tay trong lả lướt theo điệu múa của Nàng.
Bị cuốn hút vào lời ca tiếng hát, vào điệu múa nhẹ nhàng bay bổng, vào sự uyển chuyển của nàng trên nền rừng tím hoa sim. Chàng vô tình nắm tay hơi mạnh kiến nàng kêu đau. Hai người dừng lại đáp hạ xuống đất… 
Nàng xòe một bàn tay cho con phượng hoàng đậu lên và nói: hãy bay về báo nhà vua là ta cùng chàng đang về nhé!.... rồi con chim vỗ cánh bay về phía núi
Nàng giục…
Ta đi thôi vua cha và hoàng hậu đang chờ chàng 
Câu nói đó đưa chàng về thực tai, chàng định hỏi tiếp nhũng thắc mắc trong lòng…
 Biết còn nhiều điều không thể hỏi ngay một lúc và nàng có thể giải thích ngay được chàng theo nàng cưỡi ngựa bay qua rừng hoa sim sang bên kia núi…….
                     ..........HẾT TẬP I……


Đây là tác phẩm đầu tay của MRC rất mong được các bạn góp ý…. để MƯA hoàn thành tốt hơn........

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

NGẮM TRĂNG TRÊN BIỂN



NGẮM TRĂNG TRÊN BIỂN

Anh dắt tay em ngắm trăng lên
Biển hát em nghe sóng rì rầm
Muôn trùng óng ánh màu trăng bạc
Lấp lánh mắt em hàng mi cong!...

Hàng dương khe khẽ ngân tiếng sáo
Mùi hương tóc thả gió tung bay
Hơi ấm em trao làn môi thắm
Mà chết lòng anh trong đắm say!...

MƯA RỪNG CHIỀU _ 7/2015

 Có vẻ làm thơ dễ hơn viết truyện các bạn ạ. Lỡ viết truyện dở dang MRC cũng phải cố nghĩ mà viết nốt cho xong BÍ MẬT HANG ZỜI .....  Ngồi nghĩ mãi chuyện không ra thì nó ra mấy câu thơ trên ... Mưa Rừng Chiều đăng lấp khoảng trống vậy..... rất mong các bạn góp ý & cỗ vũ cho MRC để câu truyện không bị dở dang nhé!......
CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC BẠN LÀNG G 

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

BÍ MẬT HANG ZỜI PHẦN I - TẬP 3





PHẦN I .........TẬP 3
CHÀNG TRAI TRONG HANG RẮN
T/G : Mưa Rừng Chiều......

Lúc này tt c lũ rn trong hang ngóc đu lên hướng v phía chàng. Mt con rn h mang to gn bng bp đùi ngóc cái đu lên na mét, đầu bành cái mang ra như hai cái qut giy lúc lc cái đu t t đi v phía chàng, cái s lúc này có l lên đến đnh đim. Người dn rn hiu hiu như lên cơn st, chân tay bn rn chàng ngi xung theo dõi con rn. Con rn cũng dng li khoanh tròn cái khúc thân dưới ngoe ngy cái đuôi nhìn chm chm vào đi phương như đánh giá con mi…
Chàng b chiếc ba lô xung đ hết nhng th trong ba lô ra ri m cái ming ba lô hết c nếu con rn tn công thì dùng ming túi ba lô chp vào đu con rn chn li Theo kinh nghim ca người đi rng chng rn cn có 2 phương pháp mt là người gp rn quá gn thì đng hoc ngi bt đng không nhúc nhích, hai là chy vòng tròn hoc zich zc nhưng đây chy đi đâu, chàng đành ngi im bt đng.
Gói cơm nm rơi ra chàng bng có mt suy nghĩ kỳ l … Tri đánh tránh miếng ăn… v li cái đói cũng thêm phn mt sc chân tay như không còn sc lc gì.
Thôi đng nào cũng chết, chết no hơn chết đói, nghĩ vy chàng ly cơm ra ăn va ăn va chú ý con rn h mang y cách chàng khong hơn 1 mét…
Có v thy s chuyn đng ca mình con rn t t bò li trước mt. ming ngm cơn không dám nhai. Chàng xòe bàn tay b vuông góc t t dí lòng bàn tay vào ming con rn.
Đây là cách mà chàng hay làm vi nhng con chó mi quen xòe tay đưa vào ming con chó cho nó ngi hơi và bày t thân thin vi chúng…
Con rn dng cái ming gia lòng bàn tay, chiếc lưỡi hai chc thò ra tht vào liên tc liếm vào tay chàng. Nó không cn mà di cái đu vào lòng bàn tay rt thân mt như mt con mèo. Mt lúc sau nó h cái đu xung đt trườn sát chân chàng nó ngom cây ná cao su lúc lc quay đu bò ngược tr li…
Thoát chết chàng th ra mt tiếng ri tranh th ăn cơm…
Ăn xong chàng ngi ngn người ra ra suy nghĩ miên man . Tiến v phía trước hay lùi v phía sau… nơi đây là nơi nào, ta đang sng hay là đã chết, ta là người hay là ma… nơi đây là nơi đâu???....
Hàng lot nhng câu hi trong đu mà không có đáp án, đến mc đ ta đang sng hay chết, là người hay là ma còn không xác đnh được na mà, nếu là ta ma thì thân xác phi bay trong không khí được ch nếu là ma sao cm được nhng vt nng như con dao đang cm trong tay, ăn đến đâu cơm hết đến đó…
 . Rõ ràng ta đang sng….
Nghĩ mình đang sng nhưng có v khó sng ti nơi đây khi c trăm con rn khng l đang ch phía trước…
Đng trước s sng và cái chết chàng bt đu suy nghĩ v cuc sng v nhng người thân vi làng quê yêu du…
S hãi và mt mi chàng ngi gc mt vào đu gi buông xuôi cho s phn ri miên man suy nghĩ…
Có l chưa bao gi chàng thy mình yêu quê hương đến thế, tình yêu gia đình, tình yêu con người vi con người sao mà m áp, thiết tha!...
Lúc này chàng thèm nhìn thy mt tia nng mt tri xuyên qua giàn mướp trước sân nhà. Trn gian nơi nào cũng đp biết bao. Bu tri ca bình yên và hnh phúc. Nhng ngôi nhà trên mt đt cũng thân thương, nhng lá cây, nhng bông hoa di trên cánh rng, nhng bông hoa c trên cánh đng lúa, lúc này đi vi chàng cũng là hoa thơm c l ca mt thiên đường…
Đúng!... quê hương là thiên đường,chính là thiên đường hnh phúc..
và là nơi hnh phúc nht ca mi con người…
Chàng bng thy thương Cha thương M vô cùng. Con tim chàng nơi lng ngc nghèn nghn đau!...
Cha ơi, M ơi nếu còn sng tr li con s thương yêu Cha M nhiu hơn con s không bao gi gây cho Cha M nhng ni bun nào nào na làm cho Cha bun và làm đau lòng M
Ni bun mi lúc mt nng hơn nó đè lên khp thân th chàng, cái nng n như nén xung con tim đau nhói, git nước mt bt đu rơi ra khi mt chàng…
 Chàng ngng mt lên git mình bên cnh có con trăn gm to…
Con trăn gm dùng cái đu đy chàng v phái trước chàng c ngi ì ra nó dùng cái đuôi ht chàng lao v phía con đường con trăn theo sau ri chàng cũng bước lên con đường y…
Lúc này tt c lũ rn ngóc cao cái đu lc lư như điu múa theo bước chân chàng đi…
Đt chân lên con đường bước đi đt nhiên  cái ht na thy tinh trên dây truyn phát sáng chiếu ánh sáng xanh ma quái ta ra hai bên.
Lúc này hai  hàng  đá xếp hàng hai bên nhúc nhích rung đng biến thành nhng người lính canh tay cm mt cây mác dng thng bên mình qun áo kiu lính thi c đi… chàng bước ti đâu thì hai 2 hòn đá hai bên li hin hình đến đy… chúng đng im nhìn chàng không nói năng không nhúc nhích chàng cười vi chúng nhng cái đu ca chúng hơi cúi nh ri đng nguyên chàng còn biết gì hơn là đi v phía trước…
Ánh sáng ca mt dây truyn càng gn cui con đường ánh sáng càng lan rng hơn … ri đôi chân cũng đi đến cui con đường…
Mt bc thang đi xung… chàng bước xung hết chín bc cu thang là mt gian nhà rng bng phng lát bng đá màu đen bóng loáng soi được c nhng vt trên nóc… chàng đi loanh quanh thy mt li thông như ô ca đ ng sang gian bên chàng bước vào đó
Gia nhà là mt hòn đá rt đp có hình dáng ging mt cái trng đng cao hơn đu gi kê gia xung quanh gian phòng có hình vòng cung vi 3 cánh ca bng đá đóng kín đượng chm tr hình rng rn…
Ly tay kim tra gõ gõ ri đy c 3 cánh ca không nhúc nhích. Chàng nhìn li hòn đá gia phòng chàng bước li xoay vn hòn đá y xem sao. Vn không nhúc nhích chàng lin leo lên ni và suy nghĩ…
Nghĩ mãi vn không có mt cách nào chàng ng người chng hay tay v phía sau bàn tay phi cán mép hòn đá cũng không hn đ ý mà ch theo phn x my đu ngón tay rê qua my vân sn quanh vin hòn đá thì thy mt vết lõm chàng ln nón tay vào lõm đó n mnh ch đ kim tra…. Bng cả ba cánh ca t t m ra...
Một chú bất ngờ chàng ngồi im quan sát xem chuyện gì sắp sảy ra tiếp theo đến với chàng...
Cánh ca th nht bên trái có ánh sáng màu hng như nng và có nhng bc thang bước xung ….
Cánh ca th 2 gia có màu ca sương mù trng đc o m
Cánh ca th 3 có ánh sáng màu xanh lam ca da tri…
Chàng đng lên quyết đnh đi v phía cánh ca th nht ra ngoài…
Còn mt bước ti ca th nht chàng bng nghe tiếng nói….
XIN CHÀNG DNG LI ……
 Chàng ngonh mt li thy mt cô gái khong gn 20 tui rt đp da trng nõn nà, tóc đen nàng mc mt b váy trng có vin nhng bông hoa màu tím bước ra t cánh ca gia.
Nàng nói… Chàng hãy đi li này đng ra ca đó….

                    ……HT PHN 3…….

Viết đến đây xem ra phần 1 cần phải sửa chữa thay đổi vài mục lớn vì câu chuyện đang mở ra & đi vào hướng khác….