Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

CÁNH DÙ THÔI BAY



     CÁNH DÙ THÔI BAY

Tác giả : Phạm Cao Cường
Bút danh : Mưa Rừng Chiều

Mười chín người chiến sĩ Đặc công
Các anh hy sinh trên đường ra phía trước
khi biên cương còn đầy bóng giặc
Ơi!... Những Anh Hùng, vì nước quên thân.

Cánh dù thôi bay trên bầu trời xanh
Tên tuổi các anh vẫn còn sống mãi
Trong trái tim tôi, những người đồng đội
Trong mỗi con người dân tộc Việt Nam

Mười chín người chiến sĩ hy sinh
Tổ quốc ôm anh vào lòng đất mẹ
Vình biệt các anh. Những người đồng chí
Máu thấm quân kỳ, cờ đỏ thiêng liêng.

Đất nước mình bao nhiêu năm chiến tranh
Tổ quốc thân yêu chưa bao giờ yên nghỉ
Noi gương các anh giữ gìn Tổ quốc
Chúng tôi sẵn sàng cho đất nước bình yên!...

Người chiến sĩ không ngại những khó khăn
Trong những hiểm nguy vẫn tiến về phía trước
Tổ quốc bình yên với anh là Hạnh phúc
Hạnh phúc ngọt ngào của người chiến sĩ Việt Nam

Nặng ân tình tôi xin viết về anh
Trong trái tim đau. Trong hai dòng nước mắt
Trong nỗi tiếc thương của toàn dân tộc
Trong trang sử hào hùng đánh giặc ngoại xâm!....

Cánh dù thôi bay ôm trọn đời anh
Trong muôn vàn yêu thương của quê hương Tổ quốc
Trờiđổ mưa đời tuôn nước mắt
Ơi người lính dù. VĨNH BIỆT CÁC ANH!….

                   Sài Gòn - 25 / 7 / 2014


Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

CHUYỆN TÌNH BÊN DÒNG SÔNG ĐÁY




Mưa rơi mãi cho đêm dài vô tận
Tiếng thở than ngoài hiên vắng não nề
Chuyện tình buồn của Chúc nữ Ngưu lang
Họ gặp lại một năm tròn xa cách.

Ta và em hai bên bờ sông Đáy
Bao năm rồi chưa gặp lại em ơi?...
Tiếng mưa đêm dệt nỗi nhớ dằng dai
Khung trời nhỏ với người em gái nhỏ!...

Sông quê mình đẹp những chiều êm ả
Bên lở bên bồi con nước chảy xuôi
Bến Phù Vân, nơi  ấy có em tôi
In bóng nước những chiều em giặt áo

Tuổi thơ ta tắm chung dòng sông ấy
Cùng đến trường dập dềnh chiếc cầu phao
Tóc em bay trong màu nắng xôn xao
Xanh biêng biếc hàng tre soi bóng nước

Có những lúc trong muôn vàn bối rối
Mình nhìn nhau đôi má đỏ thẹn thùng
Để từng chiều em ra bến Phù vân
Bến Thanh Sơn từng chiều anh ngóng đợi.

Có những chiều anh nhìn sang bên ấy
Lòng thật buồn không thấy bóng em đâu
Sông chợt buồn tím ngát lục bình trôi
Hoàng hôn tím lan trong chiều lặng lẽ.

Và cứ thế dòng sông nuôi ta lớn
Tuổi thơ qua trong trang sách học trò
Bước quân hành tôi cất gót đi xa
Em khẽ bảo bến Phù Vân mãi đợi!...

Sông quê ơi một mai ta trở lại
Nối nhịp cẩu cho hai đứa bên nhau
Chiều hoàng hôn ai giặt áo trên cầu
Vành nón trắng nghiêng nghiêng trên bến đợi!...

        Mưa rừng chiều 7 / 2014